Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 486: Truy Hồn Tiễn, Không Có Khả Năng
- Tiện nhân, đi tìm chết!
Một chưởng Lăng Bạch Y giống như đập con ruồi chụp về phía Diệp Chân, cây quạt trong tay huyễn hóa ra quang ảnh đầy trời, như kiếm giống như thương điểm hướng về phía Lạc Anh Tư, thật không để Diệp Chân vào mắt.
Đôi mắt xinh của Lạc Anh Tư đẹp có chút chuyển một cái, nhìn về phía Diệp Chân, nói thật, thực lực Diệp Chân nàng khác không biết, Kinh Hồn Thiên Lôi, Lạc Anh Tư biết đến, chỉ cần Diệp Chân oanh ra Kinh Hồn Thiên Lôi, thật không sợ Lăng Bạch Y.
Để Lạc Anh Tư ngoài ý muốn chính là, Diệp Chân cũng không oanh ra Kinh Hồn Thiên Lôi, mà nhẹ nhàng điểm ra một chỉ.
Một chỉ ra, bàng bạc khí thế khó hiểu đột ngột tuôn ra, khiến cho thần sắc Lỗ
Kiêu biến đổi.
- Lăng sư đệ, cẩn thận!
Cơ hồ nháy mắt Lỗ Kiêu lên tiếng cảnh báo, Phù Vân Chỉ của Diệp Chân đột ngột gia tốc, trong nháy mắt làm cho thanh diễm trong lòng bàn tay Lăng Bạch Y biến mất, ngón tay xanh ngọc xuyên qua, trực tiếp xuyên thủng lòng bàn tay Lăng Bạch Y.
Lăng Bạch Y kêu đau.
Một màn này làm cho trong mắt đẹp của Lạc Anh Tư nổi lên kỳ quang, thực lực của Diệp Chân liên tiếp nằm ngoài dự liệu của nàng.
- Hỗn đản, muốn chết!
Vừa kêu đau, Lăng Bạch Y vừa giận tím mặt, bàn tay mang máu vừa thu lại, trực tiếp từ bỏ Lạc Anh Tư, thả người như báo, quanh người thanh diễm bùng lên, như một vì sao rơi về phía Diệp Chân.
Hắn triệt để bị Diệp Chân chọc giận, dự định xử lý Diệp Chân sau đó mới thu thập Lạc Anh Tư.
Sau lưng Lăng Bạch Y, lông mày Lỗ Kiêu và càng xa xôi Truy Hồn Tiễn Cốc Bất Phàm lại khẽ nhíu một cái, nói thật, lúc này Lăng Bạch Y đối phó Diệp Chân làm cho bọn hắn có một loại có chút cảm giác bất an.
Nhất là mới vừa xuất thủ một chiêu kia, xuất thủ trong chốc lát. Ngay cả bọn hắn đều có chút kinh ngạc.
Nhưng mà, bất an thì bất an, ai cũng không ngăn cản Lăng Bạch Y.
Đến một lần tu vi chênh lệch khá lớn, võ giả Hóa Linh cảnh ngũ trọng và Hồn Hải cảnh tam trọng, căn bản không thể so sánh.
Giữa các võ giả chiến đấu lấy yếu thắng mạnh, vượt cấp khiêu chiến ví dụ rất nhiều, nhưng dưới đại đa số tình huống, đều chỉ có thể vượt một giai khiêu chiến, vượt hai giai khiêu chiến, đã cực kỳ thưa thớt, về phần có thể vượt qua một đại cảnh giới khiêu chiến, càng phượng mao lân giác.
Toàn bộ Chân Linh Vực cũng có nhưng mà cực ít người.
Trước mắt Diệp Chân này, thấy thế nào cũng không giống một trong một số ít người kia.
Thứ hai, bọn hắn là sư huynh đệ của Lăng Bạch Y, biết rõ Lăng Bạch Y rất quan trọng mặt mũi. Loại tình huống này mà ra mặt ngăn cản thì không quá mức ý nghĩa.
Dù sao, cho dù theo Lỗ Kiêu, Lăng Bạch Y thủ thắng là tất nhiên.
Đối mặt với Lăng Bạch Y toàn lực công kích. Thân hình Diệp Chân có chút dời một cái, bất đinh bất bát vừa đứng, vẫn như cũ nhẹ nhàng điểm ra một Phù Vân Chỉ.
Nháy mắt một Phù Vân Chỉ của Diệp Chân điểm ra, cho dù Lạc Anh Tư hay Lỗ Kiêu, hay Truy Hồn Tiễn Cốc Bất Phàm cũng cau mày, mà ba đệ tử Huyền Nguyệt tông khác lại ngạc nhiên lộ ra một tia cười nhạo.