Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 482: Huyền Âm Lực Trường
- Anh Tư tiểu thư, nếu ta là cô, ta sẽ ngoan ngoãn đứng ở nơi đó bất động Thanh âm của Diệp Chân đột nhiên vang lên.
Nương theo thanh âm của Diệp Chân, một bóng đen to lớn bao phủ Lạc Anh Tư, trên mặt đất lao ra một cái bóng to lớn!
Chẳng biết lúc nào, một cái miệng lớn như huyết bồn đã mở ra sau lưng Lạc Anh Tư, răng nanh sắc bén lóe hàn quang cho dù nhìn cái bóng dưới mặt đất, xem ra cũng rất kinh khủng.
- Yêu bộc? Yêu bộc Địa Giai thượng phẩm?
Ngón tay ngọc của Lạc Anh Tư đang điểm ra trong nháy mắt ngưng lại, nàng đã trấn định lại nhưng lúc này cũng có chút hoa dung thất sắc.
Lấy tu vi của nàng, chém giết một Yêu Thú Địa Giai thượng phẩm cũng không phải việc khó gì, nhưng vấn đề là lực công kích của Yêu Thú Địa Giai thượng phẩm cũng không thể khinh thường.
Nhất là dưới loại tình huống hiện tại, huyết bồn đại khẩu kia chỉ cần nhẹ nhàng hợp lại, có thể nàng sẽ bị cắn thành mấy đoạn.
Cũng là do Lạc Anh Tư chủ quan, căn bản không chú ý tới hình thể so lớn chừng bàn tay Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu từ trong ngực Diệp Chân chuồn ra, đợi nàng cảm ứng được khí tức Yêu Thú kinh khủng sau lưng thì đã chậm.
Trên thực tế, đến bây giờ Lạc Anh Tư chưa có hiểu rõ một đầu Yêu Thú Địa Giai thượng phẩm to lớn như thế như thế nào xuất hiện sau lưng nàng.
Diệp Chân không nói gì, từng đạo Linh Lực từ trong đan điền tuôn ra, tuôn hướng ngũ tạng lục phủ, bắt đầu lắng lại thương thế trong cơ thể, xương cốt quanh người cũng cực kỳ quỷ dị lần nữa uốn éo.
Trong lúc vặn vẹo, thanh âm lạch cạch bên tai không dứt.
Từng đạo âm thanh này như bùa đòi mạng khiến vẻ mặt Lạc Anh Tư như ẩn hiện một tia cháy bỏng, nhưng huyết bồn đại khẩu sau lưng lại làm cho nàng không dám khinh động.
Làm cho nàng buồn nôn nhất chính là, bởi vì nguyên nhân hổ khẩu há to ra, từng đạo nước bọt từ trong miệng Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu nhỏ ra, thời gian mấy hơi đã nhỏ xuống ngay trước mũi chân nàng tạo thành một vũng nước đọng.
Cũng may nhỏ xuống trước chân, nếu nhỏ xuống trên thân thể, Lạc Anh Tư sợ là liều chết cũng phản kháng một hồi.
Nhưng mà, coi như thế, hai đầu lông mày Lạc Anh Tư cũng treo một tia mị ý khiến đại đa số nam nhân tâm đãng thần dao động.
Một bên khác của màn sáng thủ hộ, cho dù không thế nào rõ ràng Ngụy Liên Xuyên và Sa Tòng Khiên vẫn gấp.
Hai người không nghe được, lại nhìn không rõ ràng tình hình. Nghĩ lầm Diệp Chân và Lạc Anh Tư đang thương nghị cái gì. Hoặc bắt đầu hợp tác, không khỏi khẩn trương.
- Tiểu tử, Thanh Dương Cung chúng ta nhớ kỹ ngươi, chỉ mong ngày sau ngươi chớ hối hận!
Oán hận đến cắn răng. Ngụy Liên Xuyên vung tay lên lớn quát lên:
- Oanh!
Nói xong, thân hình Ngụy Liên Xuyên và Sa Tòng Khiên đồng thời nhanh chóng lùi lại, sau đó gia nhập hàng ngũ công kích màn sáng thủ hộ này, võ giả Thanh Dương Cung lúc trước bị Diệp Chân rơi xuống chấn thương, trải qua ngắn ngủi khôi phục vết thương nhẹ đã từ lâu chuẩn bị kỹ càng.