Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 471: Lượng Kiếm
- Đều thối lui một bước? Nói rất dễ nghe.
- Năm đó khi thu thập Mông gia chúng ta, khi giết chết nãi nãi ta, vì sao không nhượng bộ một bước! Nãi nãi ta chỉ là lão phụ nhân rất bình thường, cũng bị các ngươi nhẫn tâm giết chết! Khi đó, vì sao không nhượng bộ một bước!
Lời nói của Ly Thạch vừa xong, Mông Tiểu Nguyệt bi phẫn giận dữ mắng mỏ, tiếng Mông Tiểu Nguyệt khiển trách để các trưởng lão Ly Thủy Tông biết chuyện Mông gia đều có hơi xấu hổ.
- Đền bù tổn thất?
- Đền bù tổn thất có thể làm cho nãi nãi ta khởi tử hoàn sinh? Nếu các ngươi có thể làm cho nãi nãi ta khởi tử hoàn sinh, vậy Mông Tiểu Nguyệt nhận! Nếu như không thể, lấy mạng đền mạng!
Nói đến đây, khí tức Mông Tiểu Nguyệt đột ngột dâng lên, quát to.
- Sở Quân, ngươi có còn là nam nhân hay không? Dám làm không dám nhận, chỉ có thể trốn ở phía sau tông môn làm con rùa đen rút đầu?
Lời vừa nói, sắc mặt Ly Thạch, Ly Ngọc và tất cả trưởng lão Ly Thủy Tông lập tức thay đổi, thậm chí sắc mặt Sở Thái Bình cũng biến thành khá khó xử.
Bản thân Sở Quân là nhi tử của Sở Thái Bình hắn, lại bởi vì thiên phú tu vi xuất chúng, đã sớm được nhận định là chưởng môn đời kế tiếp Ly Thủy Tông, Mông Tiểu Nguyệt giận mắng Sở Quân như vậy, tương đương với đang đánh mặt Ly Thủy Tông.
- Hừ, Mông Tiểu Nguyệt, ta không ra mặt, ngươi thật coi Sở Quân ta sợ ngươi?
- Nếu không phải cân nhắc tình thế Hắc Thủy quốc, cần Ly Thủy Tông và Tề Vân tông hai tông đồng tâm hiệp lực, không thể bởi vì một chuyện nhỏ mà phá hỏng cục diện yên bình trước mắt, Sở Quân ta đã sớm cho Mông Tiểu Nguyệt ngươi chết dưới kiếm!
Ngoài cửa đại điện, Sở Quân một thân kiếm phục nhanh chân đi vào, thần sắc lạnh lẽo.
Liêu Phi Bạch đang dùng thần niệm trao đổi với Diệp Chân bất ngờ nhăn mày, một đôi mắt nhỏ đột ngột liếc về Sở Quân mới vừa vào cửa, trong đôi mắt đẹp hiện lên bốn bạo kiếm quang.
Ngay lúc đó, con ngươi Sở Thái Bình có cảm ứng cũng nhíu lại. Một đạo tinh quang từ giữa không trung chặn đường kiếm quang nổ bắn ra từ trong mắt Liêu Phi Bạch, trong hư không lập tức tuôn ra một vòng xoáy năng lượng nhỏ!
Ánh mắt Diệp Chân cũng nhìn về phía Sở Quân đang nhanh chân đi vào.
Trải qua mấy năm, Sở Quân đã trở nên ổn trọng so với lúc trước. Khí chất càng thêm thu liễm.
Bằng tâm mà nói, Sở Quân nói nửa câu đầu rất có đạo lý, tình thế trước mắt của Hắc Thủy quốc xác thực cần Tề Vân tông và Ly Thủy Tông đồng tâm hiệp lực, quả thật cân nhắc đến đại cục.
Nhưng nửa câu sau, Diệp Chân không thể nào đồng tình, Sở Quân muốn trảm Mông Tiểu Nguyệt dưới kiếm, chỉ sợ không thể.
Quan trọng nhất chính là, đại cục thì đại cục, không thể bởi vì ngươi cân nhắc mà xóa bỏ sai lầm của ngươi, mỗi người đều phải phụ trách từng hành vi của bản thân!