Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 468: Ban Thưởng Dựa Theo Công Lao
- Diệp Nguyên soái, ngươi biết ngươi xử quyết Mã Đại Bảo trước mặt mọi người, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quân tâm của đại quân đông chinh ta cỡ nào không?
Mã Đại Bảo chính là Đại tướng thống quân mặt đen bị Diệp Chân chém đầu trước mặt mọi người trong huyện thành. Sau khi ngăn chặn loạn quân, Diệp Chân lập tức tự mình chạy tới tổng bộ của đại quân đông chinh, chuẩn bị tự mình nghiêm túc chỉnh đốn quân pháp.
Không nghĩ tới, không đợi Diệp Chân nói cái gì, người lãnh đạo trực tiếp của Mã Đại Bảo, phó soái của đại quân đông chinh Thịnh Tự Vinh đứng ngay trước mặt Đại nguyên soái của quân đông chinh - Cổ Triệu Qua lên tiếng gây khó khăn.
- Diệp soái, ngươi có biết binh lính bình thường trong đại quân đông chinh khổ bao nhiêu sao? Quân tâm khó duy trì bao nhiêu sao? Tướng lĩnh các cấp cơ hồ vắt óc tìm mưu tính kế để nâng cao quân tâm.
- Nhưng ngược lại ngươi thì hay rồi, nói một câu,liền chém Đại tướng của quân ta. Ta thì không rõ, không phải chỉ là bình dân của địch quốc sao? Giết mấy tên, đoạt mấy tên, gian dâm mấy tên, như vậy có gì ghê gớm đâu? Nếu quân đội của Kiếm Nguyên đế quốc đánh vào Hắc Thủy quốc của chúng ta, chỉ sợ còn làm quá đáng hơn chúng ta!
- Nói đi nói lại, quân đội nhà ai không làm loại chuyện này, cũng không phải làm ở trên quốc thổ của chính mình, có cần thiết xử lý như thế hay không?
- Hiện tại, tướng lĩnh thủ hạ của ta đều nháo loạn cả lên, đang chờ đợi Diệp soái cho bọn hắn một lời giải thích!
Nếu không phải gần đây Diệp Chân luân phiên xuất chiến, uy vọng trong quân đội đã cường thịnh tới cực điểm, chỉ sợ phó soái Thịnh Tự Vinh đã nhảy lên chỉ thẳng vào mũi của Diệp Chân để mắng.
Nghe phó soái Thịnh Tự Vinh phàn nàn, thần sắc Diệp Chân đã băng lãnh tới cực điểm.
- Thịnh phó soái, ngươi thật sự nghĩ như vậy?
- Ta muốn hỏi Thịnh phó soái một vấn đề, đất đai mà chúng ta công chiếm gần đây, một trăm năm trước thì chúng thuộc về quốc gia nào?
Diệp Chân hỏi.
- Đây không phải chuyện rất rõ ràng sao, một trăm năm trước đại bộ phận đất đai đó đều là quốc thổ của Hắc Thủy quốc chúng ta.
- Vậy thì chẳng phải đúng sao!
Diệp Chân đột nhiên lớn tiếng rống giận.
- Một trăm năm trước, đám cao tầng quốc gia chúng ta vô năng, quân đội của chúng ta vô năng, từ bỏ bọn hắn! Bọn hắn chỉ có thể đánh rớt răng nuốt cùng máu, yên lặng chịu đựng! Một trăm năm sau, chúng ta có khả năng, đánh trở lại rồi! Lại muốn coi bọn hắn như heo chó đồ sát, cướp bóc!
- Đây chính là chuyện nên làm của người Hắc Thủy chúng ta sao? Đây chính là vinh dự của người Hắc Thủy chúng ta sao? Huyết tính của quân đội bọn họ ở nơi nào?
Vinh dự ở nơi nào? Lương tâm của bọn hắn ở nơi nào? Thịnh Tự Vinh, trả lời ta ngay!
Một tiếng cuối cùng, Diệp Chân cuồng phun nước bọt rống vào mặt Thịnh Tự Vinh.
Phó soái Thịnh Tự Vinh bị phun nước bọt đầy mặt, trực tiếp bị rống ngẩn ra!
Lồng ngực kịch liệt phập phồng, miệng không ngừng đóng mở, muốn tìm ra một câu phản kích. Nhưng mặc cho hắn cố gắng tìm tòi đầu óc, cũng không nghĩ ra bất kỳ một câu nào có thể không thẹn với lòng, hùng hồn hô lên.