Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 466: Thần Uy Tâm Kiếm
Oanh!
Tiếng sét đánh vang lên!
Diệp Chân giương một tay lên, một đạo Kinh Hồn Thiên Lôi liền đánh về phía Khổng Sán!
- Hừ, Diệp Chân, lão phu đã sớm đề phòng ngươi xuất ra một chiêu này!
Cười lạnh một tiếng, một mặt kiếm thuẫn phù phiếm sớm ở trước người Khổng Sán, chặn Kinh Hồn Thiên Lôi của Diệp Chân lại, bên trong tiếng sét đánh vang, Kinh Hồn Thiên Lôi và kiếm quang bắn ra kiếm độn bốn phía đồng thời cũng đã tiêu tán.
Ngày đó lúc Linh Kiếm Phần Sơn bùng nổ, dưới Kinh Hồn Thiên Lôi của Diệp Chân, ngay cả chưởng giáo Ngư Nhập Hải đều bị thiệt lớn, điều này khiến các trưởng lão của Kiếm Nguyên tông đều dị thường kinh hãi.
Cũng theo đó hiểu rõ nguyên nhân Diệp Chân có thể một mình chém giết Đại trưởng lão Trí Thắng còn có thể hoàn hảo không chút tổn hại.
Dưới Kinh Hồn Thiên Lôi này, ngay cả chưởng giáo đều phải ăn thiệt thòi, chớ nói chi người không biết rõ tình hình như Đại trưởng lão Trí Thắng.
Có sự tỉnh táo này, Nhị trưởng lão Khổng Sán lại là người có kinh nghiệm nhất về việc thê thảm này, trước đó đã sớm nghĩ kỹ phương pháp để ứng đối, sao có thể lại trúng chiêu!
- Diệp Chân, ngươi cũng chỉ có thể dựa vào một chiêu này mà đánh người thôi, trừ cái đó ra, ngươi thì tính là cái gì?
Cười lạnh một tiếng, kiếm quang Khổng Sán ngay sau đó bay lên, một đầu kiếm quang trầm tĩnh hiện lên hình Bạch Hổ đột ngột từ trong kiếm Khổng Sán nhảy ra, phô thiên cái địa đánh về phía Diệp Chân!
Bạch Hổ Kiếm trận!
Vừa ra tay, Khổng Sán đã vận dụng tất cả tuyệt học của hắn!
- Thật sao, vậy ngươi hãy thử đón thêm của ta mấy chiêu một chút!
Đang khi nói chuyện, một đoạn ngón tay xanh ngọc đột ngột hiển hiện trước ngực Diệp Chân, trong nháy mắt nhẹ nhàng điểm ra, tốc độ như thiểm điện trực tiếp điểm vào kiếm trận giữa trán cự hổ do Bạch Hổ kiếm trận ngưng tụ thành.
Phốc!
Phù Vân Chỉ đột ngột xuyên trán. Kiếm trận Bạch Hổ của Khổng Sán lập tức tan thành mây khói, mặc dù mấy trăm đạo kiếm quang vẫn như cũ giống như mưa tên mà bắn về phía Diệp Chân.
Nhưng mà theo kiếm thế bị phá, cả mấy trăm đạo kiếm quang này đã không có bất cứ liên hệ gì, mỗi một đạo kiếm quang đều là kiếm quang, căn bản không sinh ra được bất cứ uy hiếp gì đối với Diệp Chân.
Diệp Chân thậm chí ngay cả trốn tránh đều không thèm mà chỉ đứng nơi đó, mặc kệ do mấy trăm đạo kiếm quang kia xông về phía mình, đánh vào Xích trên Ngọc Linh Giáp.
Xích Ngọc Linh Giáp thậm chí ngay cả một tia gợn sóng cũng không có sinh ra.
Một màn này để cho sắc mặt Khổng Sán biến đổi!
- Khổng trưởng lão, ngươi cũng thử tiếp một kiếm của ta một chút đi!
Tâm trạng Diệp Chân đột nhiên chìm vào bên trong kiếm mạch thần thông Kiếm Tâm Thông Minh vừa mới đúc thành. Thần niệm vừa vào, một loại kiếm thế huyền ảo không hiểu đột ngột bay lên từ trên thân Diệp Chân.
Trong nháy mắt loại kiếm thế này bay lên, tất cả mọi người bất luận là Khổng Sán đang cùng Diệp Chân đối chiến hay võ giả Hồn Hải cảnh Hắc Thủy quốc sau lưng Diệp Chân. Trong lòng đồng loạt dâng lên một cảm giác bị người nhìn thấy trần trụi!
Dưới lúc Diệp Chân được kiếm thế bao phủ lại có một loại cảm giác không có chút bí mật nào đáng nói. Cứ phảng phất như trần truồng, tựa như mọi việc, mọi thứ của mình đều bị Diệp Chân xem thấu!