Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 452: Đại Trượng Phu Không Thể Một Ngày Không Quyề
- Hồi Sở tướng quân, đại nhân này đang nắm giữ lệnh bài tòng quân, triệu tập quân bộ tòng quân đến đây báo cáo, tiểu nhân dẫn hắn đi tham kiến Đại Nguyên Soái!
Quan nhỏ thận trọng đáp.
- Tòng quân?
Sở Hà hừ lạnh một tiếng, từ trên xuống dưới xem xét Diệp Chân một phen, không tin bộ dáng của Diệp Chân là tòng quân, nhưng đúng là không còn gì để nói thêm nữa, bởi vì hắn rất rõ ràng, tên quan nhỏ đó tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà lừa gạt bất cứ kẻ nào, nếu thật sự có vấn đề thì sẽ rơi đầu.
- Sở tướng quân xin dừng bước!
Sở Hà đang muốn rời đi, Diệp Chân đột nhiên mở miệng.
- Làm sao?
Cằm Sở Hà khẽ nhếch, như một con sư tử sẵn sàng tấn công con mồi, tập trung vào Diệp Chân.
- Sở tướng quân, có thể hay không bán cho tại hạ một chút tình mọn, buông tha cho nhi tử Lưu Hổ của Lưu Đại Đồng?
- Tại hạ là Diệp Chân!
Diệp Chân bổ sung một câu, xem như làm rõ thân phận.
Trên đường đến quân bộ, Diệp Chân nghĩ đến rất nhiều phương pháp để giải quyết phiền toái của Lưu Đại Đồng, phương pháp rất nhiều, nhưng đều không giải quyết được một vấn đề.
Cho dù như thế nào, nhi tử của Lưu Đại Đồng làm việc trong quân đội, nếu như
Diệp Chân quả thật kết đồng liêu với hắn thì càng đắc tội hơn, coi như lần này Diệp Chân có thể cưỡng chế đem chuyện này đi.
Nhưng lần sau Diệp Chân không ở đây thì sao?
Đến lúc đó khả năng trả thù tới càng thêm mãnh liệt.
Mấy năm trưởng thành, Diệp Chân đã trở nên thành thục rất nhiều, chính vì lo lắng việc này, nên lúc này Diệp Chân mới hạ thấp tư thái, dự định giúp phụ tử
Lưu Đại Đồng lấy lại nhân tình, cũng thuận tiện cho bọn hắn một cuộc sống thoải mái.
Khi nghe Diệp Chân tự giới thiệu, Sở Hà có chút ngẩn người. Hiển nhiên, hắn không ngờ người trẻ tuổi trước mắt này lại là Vũ An Hầu danh dương thiên hạ mấy năm trước - Diệp Chân.
Nhưng chỉ vẻn vẹn ngây ra một lúc, khoé miệng Sở Hà dâng lên một tia cười nhạo.
- Nể mặt ngươi ư
- Ngươi thì tính là cái gì?
- Vũ An Hầu Diệp Chân? Chỉ là một kẻ vũ phu, nhưng mà chỉ bằng vận khí tốt đạt được Chiến Hồn Huyết Kỳ, ngươi xem ngươi trở thành loại người nào chứ? Ta nhổ vào!
Nhổ ra một cục đàm, Sở Hà nghênh ngang rời đi, đi chưa được mấy bước, trong nháy mắt đã xoay người lại.
- Họ Diệp, úc, là tòng quân, ta khuyên ngươi vẫn nên sớm để Lưu gia đưa Tam Bảo châu tới cho ta, nếu để ta nói ra ai là người cần Tam Bảo châu này, khẳng định sẽ hù chết ngươi!
Ném ra mấy lời độc ác, Sở Hà ngang nhiên quay lại Nội đường của quân bộ. Quan nhỏ bên cạnh Diệp Chân đầu càng rũ thấp đầu. Loại ân oán giữa các sĩ quan trung cao cấp, nghe một chút là được.
Nụ cười thản nhiên trên mặt Diệp Chân đột ngột tiêu tán, ánh mắt nhìn chằm chằm cục đàm trên mặt đất, đột nhiên trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Thế này mới đúng là hiện thực.
Từ sau khi được phong Vũ An Hầu, Diệp Chân làm việc luôn khiêm tốn, hơn nữa lại say mê võ đạo, không ý định dùng thủ đoạn chiếm quyền lực, rất ít khi lộ diện tại Hắc Thuỷ quốc, nhưng Diệp Chân không ngờ, thậm chí ngay cả chút tình mọn không để ý tới, mà còn bị người trước mặt để mất hết mặt mũi.