Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 432: Người Có Tên, Cây Có Bóng
- Muốn chết, giết hắn cho ta!
Lão già áo đen gào to một tiếng, hơn mười tên võ giả ẩn tại tứ phương trong tầng mây, quanh thân cùng nhau lấp lóe lôi quang.
Ánh mắt Diệp Chân đột ngột phát lạnh, một đôi linh dực đột ngột xuất hiện sau lưng, lôi quang trong lòng bàn tay lóe lên, định động thủ.
Nhưng ngay nháy mắt này, một đạo lôi quang ầm ầm từ phương xa như thiểm điện lao tới.
- Dừng tay, dừng tay cho ta, dừng tay ngay cho ta!
Thanh âm truyền đến bên trong lôi quang để sắc mặt lão già áo đen cùng Mạc Đồng kinh ngạc, hơn mười tên võ giả vây Diệp Chân lại bởi vì một tiếng này rống mà cùng nhau dừng tay.
Diệp Chân đang muốn xuất thủ, lông mày cũng khẽ nhíu lên, thanh âm này nghe hình như có chút quen tai.
Đợi khi Diệp Chân thấy rõ thân ảnh bên trong đạo tiếng sấm kia, khóe miệng hiện ra một tia kinh ngạc, tán đi lôi quang ngưng tụ trong lòng bàn tay.
Kết hợp thân phận của người đến, Diệp Chân lại biết võ giả cản đường lường gạt người kia họ Mạc, lão già áo đen lại được xưng Tứ thúc, chuyện kia cũng có chút sáng tỏ, Diệp Chân liền biết, trên cơ bản, một trận chiến hôm nay, không đánh được.
- Dừng tay, dừng tay cho ta! Đi ra, đều nhanh đi ra cho ta!
Người kia đuổi tới phụ cận, lập tức lớn tiếng quát, võ giả ẩn tại tứ phương vây quanh Diệp Chân cũng cực kỳ nghe lời, cấp tốc đi ra tập kết đến sau lưng lão già áo đen
Trong nháy mắt tiếp theo, bao gồm lão già áo đen, tất cả võ giả từ cúi mình thi lễ.
- Tham kiến Thiếu trang chủ!
- Diệp huynh, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ! Làm sao đến Thần Ẩn sơn trang chúng ta cũng không nói cho ta một tiếng, không phải xem thường Mạc mỗ?
Mạc Tâm Thủy thân ngự lôi kiếm, gương mặt khí khái hào hùng.
- Cái Phi Lôi Lĩnh này là địa bàn Thần Ẩn sơn trang các ngươi?
Diệp Chân nở nụ cười khổ.
- Ta nhớ Thần Ẩn sơn trang hẳn ở ngoài ngàn dặm?
- Ha ha ha ha, Diệp huynh có chỗ không biết, Thần Ẩn sơn trang chúng ta chủ tu Lôi Linh lực, cái Phi Lôi Lĩnh này luôn luôn là nơi Thần Ẩn sơn trang chúng ta dùng để tu luyện, mấy trăm năm qua, không phải địa bàn của chúng ta, cũng hơn hẳn địa bàn của chúng ta.
Thái độ của Mạc Tâm Thủy để bọn người lão già áo đen hai mặt nhìn nhau, mắt thấy Mạc Tâm Thủy sắp bắt tay nói chuyện cùng Diệp Chân, Mạc Đồng bị Diệp Chân hủy đi hai tay lại gấp.
- Thiếu trang chủ, chính là tặc tử này muốn xông vào Phi Lôi Lĩnh. Ta ngăn cản còn dám đả thương ta, còn ý đồ công kích Tứ trưởng lão, tuyệt đối không thể bởi vì hắn mà hỏng quy củ của Phi Lôi Lĩnh!
Một bên nói, Mạc Đồng một bên đưa hai tay bị cắn nát của mình cho Mạc Tâm Thủy xem.
- Thiếu trang chủ, ta vì ngăn cản hắn hai tay đều bị hắn làm hỏng. Ngài nhất định phải làm chủ cho thuộc hạ!
Trước mặt nhiều người như vậy, Mạc Đồng gào khóc.
Ba!
Đột nhiên, một cái tát đánh lên mặt Mạc Đồng. Cái tất kia ra sức rất lớn, trực tiếp tát Mạc Đồng đến bay ngược ra sau, sau khi khóe miệng đổ máu, trong lúc lui còn động đến tay cụt để Mạc Đồng rú thảm.