Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 411: Tiếng Chuông Huyễn Thầ
Ông!
Chiến Hồn Huyết Kỳ trong ngực Diệp Chân trong thời gian ngắn run mạnh, hai vệt huyết quang phun trào, cơ hồ giống như lôi quang vọt vào Diệp Chân và tiểu Miêu trong ngực.
Trong nháy mắt tiếp theo, tiểu Miêu bỗng nhiên nhảy ra từ trong ngực Diệp Chân, trực tiếp lẻn đến dưới hông hắn, thân hình hơi biến hoá, nâng Diệp Chân lên.
Hưu hưu hưu hưu!
Huyền Dương kiếm trong tay Diệp Chân trong thời gian ngắn biến thành một đạo kiếm quạt, Thần Hồn ba động cũng bão táp đến cực hạn, trong chốc lát, hơn mười đạo Kinh Hồn Lôi Quang từ trước người Diệp Chân phóng ra, nghênh hướng huyết quang đang điên cuồng lao đến.
Xùy!
Gần như là đồng thời, tiểu Miêu chở Diệp Chân thoát ra.
Trốn!
Đây là lựa chọn duy nhất của Diệp Chân.
Sáu Huyết Ma tôn giả, mười một Huyết Ma sứ giả, còn có một Huyết Ma hộ pháp, nếu Diệp Chân chưa trốn đi thì đúng là đồ ngốc.
Bí thuật Kinh Hồn Lôi dùng để đối phó một hai Huyết Ma tôn giả cón có thể, nhưng ở đây là sáu nha, nghĩ cũng đừng nghĩ, nói chi Huyết Ma hộ pháp còn kinh khủng hơn.
Theo Kinh Hồn Lôi Quang phóng ra, tiếng kêu thảm thiết của Huyết Ma đột ngột vang lên, một Huyết Ma sứ giả có huyết quang tương đối yếu kém, vậy mà dưới lực kích của Kinh Hồn Lôi Quang, trực tiếp bị đánh thành một làn khói xanh.
- Các tôn nhi đều trở về nào!!
Thanh âm của Huyết Ma hộ pháp vang lên, một đám Huyết Ma sứ giả đột ngột trở về!
- Muốn dựa vào Vân Dực Hổ Địa gai thượng phẩm chạy trốn? Nằm mơ…
- Huyết Hải Ma Âm, rơi cho ta!
Ô!
Gần như là đồng thời, từ chỗ sâu trong biển máu bốc lên thanh âm như ma âm, chói tai, bay thẳng vảo tim, khiến Diệp Chân khó chịu muốn thổ huyết.
- Tiểu Miêu!
Diệp Chân kinh hô, đối với an nguy của mình, Diệp Chân càng lo lắng cho an nguy của tiểu Miêu. Nếu tiểu Miêu bị ma âm này làm trọng thương, hôm nay Diệp Chân thực sự xong đời.
Quanh người Vân Dực Hổ Vương đột nhiên hiện lên một vòng ánh sáng màu đen cực kỳ quỷ dị, Diệp Chân thấy rõ ràng, vòng ánh sáng màu đen kia là từ chữ Vương màu đen trên trán, bốn móng vuốt hổ, bên trong đường vân màu đen trên lưng tiểu Miêu bay ra.
Ánh sáng màu đen lưu chuyển, tiểu Miêu giống như không việc gì, không chỉ không rơi xuống, mà tốc độ ngược lại trong nháy mắt đã thăng đến cực hạn.
Trong thời gian ngắn đã bỏ xa một khoảng lớn ba Huyết Ma tôn giả vừa mới tới gần, đồng thời cũng giành cho Diệp Chân được chút thời gian.
Oanh!
Kinh Hồn Lôi Quang lần nữa phóng ra.
Lần này, đến phiên ba Huyết Ma tôn giả phát ra tiếng kêu thảm.
- Hộ pháp!
Bị đánh đến gào thảm, Huyết Ma tôn giả Âm Tố Hải kêu thảm thiết.
Chỗ sâu trong huyết hà, sóng máu cuồn cuộn, một bộ mặt quỷ kinh khủng vừa sợ vừa giận bay lên.