Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 405: Gợn Sóng Tử Vong
Kiếm quang liên miên như núi gào thét, cắt chém hư không đến xuy xuy rung động, hướng về Diệp Chân đánh tới.
Lần nữa nhìn kiếm quang từ bốn phương tám hướng đâm tới, Diệp Chân trừng mắt, triệt để trợn trắng mắt.
Ngã chỏng vó lên trời, nằm xuống đất, Diệp Chân thống khổ lên tiếng.
- Không cách nào đánh nữa, chết thì chết!
Cơ hồ là đồng thời, mười hai đạo huyền băng kiếm quang cơ hồ lướt trên chóp mũi
Diệp Chân, tước mất vài sợi tóc của hắn, thuận tiện phủ lên mặt Diệp Chân một tầng sương lạnh.
- Nhanh như vậy đã sợ rồi?
Thanh âm Liêu Phi Bạch có chút xa xăm vang lên.
- Linh Lực tiêu hao sạch, muốn không sợ cũng không được....
Diệp Chân rất bất đắc dĩ, đại chiến với Liêu Phi Bạch nửa canh giờ, Linh Lực trong đan điền đã bị hắn ép không dư một tia, đây là dưới tình huống vừa mới đột phá đến Hóa Linh cảnh tam trọng.
Đương nhiên, đây là luận bàn.
Nếu là thực chiến, dưới tình huống bằng vào đan dược, Linh Tinh nhiều loại thủ đoạn khôi phục Linh Lực, lại đại chiến với Liêu Phi Bạch nửa canh giờ, cũng không phải không thể.
Nhưng vấn đề là, coi như Diệp Chân lại kiên trì nửa canh giờ thậm chí một canh giờ, cũng không có bất kỳ khả năng thủ thắng.
Dù Diệp Chân đã vận dụng Chiến Hồn Huyết Kỳ.
Cho tới bây giờ, Diệp Chân mới hiểu được vì sao các trưởng lão trong tông môn khi nhắc đến danh xưng Liêu La Sát, đều mặt lộ vẻ vẻ kiêng dè.
Chiến lực này, quả thực kinh khủng.
Mặc dù Diệp Chân cũng không vận dụng dùng bản nguyên kiếm mạch để liều mạng, nhưng thực lực của Liêu Phi Bạch giữ lại càng nhiều.
Có thể nói, Liêu Phi Bạch là một vị cường giả Hồn Hải cảnh mạnh nhất trước mắt Diệp Chân đụng phải, luận chiến lực tinh thuần còn mạnh hơn một chút so với Thiên Huyễn Ưng Vương của Huyễn Thần tông.
Nhưng mà, ngẫm lại cũng rất bình thường.
Hai năm trước, Liêu Phi Bạch đã có thể đối đầu với trưởng lão Hồng Bán Giang có tu vi cao tới Hồn Hải cảnh ngũ trọng, làm cho Hồng Bán Giang dị thường kiêng kị, dễ dàng không dám trêu chọc.
Chớ nói chi hiện tại.
Diệp Chân đang thở hồng hộc, làn gió thơm đánh tới, Liêu Phi Bạch đột ngột bay đến đỉnh đầu hắn, giống như xách con gà con xách Diệp Chân lên, lướt vào Tiên Nữ
Phong.
- Đi, đánh xong rồi giờ bồi lão nương đi uống rượu!
Bành!
Một vò rượu lớn cỡ thùng nước bỗng nhiên gác qua trước mặt Diệp Chân. Không đợi Diệp Chân kịp phản ứng, Liêu Phi Bạch đã cầm tới một vò rượu có kích thước tương tự đế trước mặt hắn.
- Cạn!
Thanh âm hai vò rượu va chạm giòn nhẹ đồng thời vang lên, Liêu Phi Bạch đã tự mình giơ lên vò rượu mà mãnh liệt rót vào miệng.
Có chút dịch tửu giống như thác nước chảy ngược xuống theo khóe miệng Liêu Phi Bạch. Tràn vào ngực, cũng làm ướt xiêm y, loáng thoáng lộ ra một đôi gò bông đảo cao thẳng mà sung mãn, ánh mắt của Diệp Chân không khỏi ngẩn ngơ.
Liêu Phi Bạch tự mình lại không phát giác gì, yết hầu ừng ực ừng ực nhún nhún, rượu rót vào miệng.