Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 396: Tử kỳ của ai?
Ầm!
Mũi thương sâm bạch sắc như đạn pháo đánh vào trên mặt đất, đá vụn bay loạn, bùn đất văng khắp nơi, bụi đất tung bay, một hố to đường kính một trượng đột ngột xuất hiện.
Rống!
Không trung, Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu mang theo tiếng hổ gầm hài hước đột ngột xuất hiện, bên trong mắt hổ lớn bằng nắm đấm sinh ra một tia chế giễu.
Ý kia quá rõ, ngươi quá chậm!
Một bên cười, Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu lại dùng hổ trảo bắt tới trên đùi Diêm Thiếu Kỳ rồi lại liếm tiếp, sau đó, huyết nhục một nửa trên đùi Diêm Thiếu Kỳ bị róc xương lóc thịt sạch sành sanh, lộ ra xương đùi sâm sâm, máu tươi bão táp.
- Ngụy.... Thúc, cứu... Cứu ta!
Giữa tiếng kêu gào thê thảm, Diêm Thiếu Kỳ triệt để sợ hãi, lần thứ nhất, hắn cảm nhận được tử vong, lần thứ nhất, có một loại cảm giác sống không bằng chết.
- Diệp Chân.... Ta... Ta cũng không dám nữa, thả.... Buông tha ta!
- Khi âm thanh đau khổ một nhà Bán Hạ cầu khẩn thê lương, sao không thấy ngươi tha cho bọn họ một lần?
Thanh âm Diệp Chân lạnh lùng đột ngột vang lên.
Nghe được Diệp Chân nói như vậy, nhìn lại thi thể một nhà ba người Bán Hạ phía dưới, võ giả chạy tới Vạn Tinh Lâu triệt để trầm mặc.
Có người nghe được tiếng kêu thảm thiết Diêm Thiếu Kỳ, thậm chí có một loại cảm giác vô cùng thống khoái.
Kỳ thật trong lòng mỗi người đều có một mặt thiện, nhưng thường thường bị rất nhiều chuyện trong thế tục che khuất.
Không dám hoặc không thể!
Thường ngày nhìn thấy Diêm Thiếu Kỳ xem mạng người như cỏ rác, muốn quản, cũng không thể, chỉ có thể thờ ơ lạnh nhạt.
Bây giờ, đột nhiên thấy Diêm Thiếu Kỳ bị Diệp Chân trừng trị thảm hại như vậy, lập tức trong lòng có một loại cảm giác đại khoái, nếu không phải Diêm Côn ở đây, có người, cơ hồ muốn vỗ tay bảo hay.
Nhưng, rất nhiều võ giả Vạn Tinh Lâu, đều âm thầm vươn ngón tay cái cho Diệp Chân!
Hảo hán!
- Tốt cho một súc sinh!
Da mặt Ngụy Thần đỏ bừng, cảm giác bị hí lộng, nổi giận gầm lên một tiếng. Lần nữa đánh về phía Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu.
Nhưng dù Ngụy Thần có tu vi cao tới Hồn Hải cảnh ngũ trọng, có thực lực trọng thương Vân Dực Hổ Vương tiểu Miêu, nhưng trước mặt tiểu Miêu, tốc độ tuyệt đối là chỗ yếu của hắn.
Hơn nữa tiểu Miêu còn được Chiến Hồn Huyết Kỳ gia trì. Khi bị tấn công liên tục, Ngụy Thần đều sờ không tới bóng dáng của nó.
Nhưng Diêm Thiếu Kỳ kêu thảm lại càng ngày càng nhiều lần. Thanh âm cũng càng ngày càng thấp, nếu không phải tiểu Miêu tuân theo lời Diệp Chân phân phó, còn giữ cho hắn một mạng. Bằng không, Diêm Thiếu Kỳ đã sớm chết.
Lúc đó, tiếng rống giận dữ phó lâu chủ Vạn Tinh Lâu Diêm Côn cũng càng ngày càng to, hai người giao thủ, cũng càng ngày càng hung hiểm.
- Diêm phó lâu chủ, Diệp Chân, còn không ngừng tay, các ngươi muốn đánh tới khi nào?
Hải Lạc Sương đột nhiên mở miệng, đây là trách nhiệm lâu chủ của nàng, cũng xuất phát từ ý nghĩ bảo hộ Diệp Chân, dù sao tu vi giữa hai người chênh lệch quá xa.