Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 388: Lão Ba Ba Thần Bí
Theo màn đêm buông xuống, võ giả còn lưu lại cổ địa Hắc Long cổ địa đã càng ngày càng ít, chỉ để lại năm người một thú của Thiên Nam Hoa gia.
Vốn dĩ lúc đầu Hoa quản gia tin tưởng cực kỳ đối với công tử Hoa Vô Song nhà mình.
Công tử Hoa Vô Song nhất định đã trì trệ trong bí cảnh Hắc Long Bí Cung để nhận truyền thừa nào đó nên đến giờ vẫn không đi ra.
Nhưng mà bây giờ cách thời gian một tên võ giả bị Hắc Long Bí Cung đưa ra cuối cùng đã trôi qua hai canh giờ. Hai canh giờ lại không một bóng người xuất hiện, làm cho lòng tin của Hoa quản gia cũng có chút trở nên giảm bớt.
- Hoa quản gia, tại sao công tử vẫn chưa ra? Ngươi nói xem, công tử có thể hay không…
Lời còn chưa nói hết, Hoa quản gia dùng ánh mắt hung hăng đến dị thường ép về phía võ giả Hồn Hải cảnh mới vừa nói lời kia.
- Hoa Thất, tự mình vả miệng mười cái!
Làm cho người kinh ngạc chính là võ giả Hoa Thất kia sau khi nghe Hoa quản gia ra lệnh lại lập tức vung tay tự đánh về phía mồm mình.
Âm thanh kia rất to lớn, lực đạo mãnh liệt, giống như đánh vào không phải miệng của mình, mười bạt tay cũng bình thường nhưng lại để võ giả Hồn Hải cảnh như hắn bây giờ khóe miệng đầy máu tươi, gương mặt sưng lên một mảnh.
Đại năng Hồn Hải cảnh lại như nô bộc, gia quy Thiên Nam Hoa gia vô cùng nghiêm, thế lực cường thịnh có thể thấy được.
- Hừ, lúc công tử tiến vào Hắc Long Bí Cung là trạng thái toàn thịnh! Công tử dưới trạng thái toàn thịnh, có ai có thể là kẻ địch?
Hoa quản gia khiển trách một tiếng, nhưng mà trong đầu lại không tự chủ được hiện lên bộ dáng của hai người.
Trên thực tế, lời hắn nói cũng khiến bản thân hắn tự có chút hoài nghi.
Nếu như gặp phải hai người kia thì công tử nhà mình mà lại tử chiến. Thế chỉ sợ công tử nhà mình cũng sẽ có khả năng chết.
Đương nhiên, ý nghĩ này, Hoa quản gia cũng chỉ có thể tự suy nghĩ một chút mà thôi.
Nhưng mà chuyện trên đời này lại kỳ diệu như vậy.
Có đôi khi, suy nghĩ gì lại đến cái đó.
Khi hai bóng người có thực lực xử lý công tử Hoa Vô Song chợt lóe lên trong đầu của Hoa quản gia, con ngươi Hoa quản gia đột nhiên co rụt lại, thân ảnh Diệp Chân và Thải Y, lại từ trên bầu trời từ từ xuống.
- Các ngươi.... Muốn làm gì?
Hoa quản gia thối lui nửa bước, thần sắc có chút khẩn trương. Sau lưng là bốn tên hộ vệ Hồn Hải cảnh muốn hành động lại bị Hoa quản gia ngăn lại.
Mặc dù Diệp Chân và Thải Y xuất hiện có chút đột ngột, nhưng mà Hoa quản gia tin tưởng, hai người bọn họ cũng không thể bắt bọn hắn.
Ngoài ý muốn là Thải Y lại đi về hướng của Yêu Thú Thiên giai Lưu Quang Hoa Điệp Vương.
- Thải Y tiểu thư, ngươi lại không cẩn thận rồi. Lưu Quang Hoa Điệp Vương chính là Yêu Thú Thiên giai, ngươi tự tiện tiếp cận nó, nó sẽ đả thương ngươi, lúc đó cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.
Hoa quản gia kia hừ lạnh một tiếng.
Thải Y không trả lời gì mà đi thẳng tới Lưu Quang Hoa Điệp Vương, thần sắc hơi có chút khác thường, bên trong đôi mắt đẹp kia lại ẩn chứa vẻ nhẫn tâm.