Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 370: Trận Chiến Cuối Cùng
Hưu!
Trên đỉnh đầu, kiếm cương dài sáu bảy trượng mang theo tiếng xé gió thê lương hướng về một tên đao khách vừa mới xoay người, nhằm thẳng vào đầu mà chém.
Trước đó, tên đao khách kia bị tên kiếm khách dùng ba kiếm liên hoàn đánh bay trên mặt đất, cuối cùng một kiếm này lại là một kiếm đòi mạng hắn, cũng là một kiếm quyết thắng.
Sống chết trước mắt, cánh tay tên đao khách kia đột nhiên vặn vẹo kỳ dị, cánh tay và khuỷu tay của hắn chớp mắt trùng điệp cùng một chỗ, sau đó đặt lên trán.
Trong nháy mắt tiếp theo, đao khách chuẩn bị rút đao, linh lực quanh người như thái dương bộc phát ra, trong tay lóe ra hàn quang cương đao giống chủy thủ, cả người lẫn đao bổ xuống kiếm khách.
Lạch cạch!
Thanh âm lợi kiếm đâm gãy xương khiến cho người nghe rợn cả tóc gáy vang lên.
Kiếm cương của kiếm khách gọn gàng linh hoạt trảm xuống cánh tay của đao khách.
Xùy!
Thanh âm xương ngực gãy và đao cùn vào thịt cơ hồ vang lên cùng thời khắc đó.
Nháy mắt đụng vào ngực kiếm khách, bảo đao trong tay hung hăng đâm về phía trước một cái, sau đó cực kỳ hung tàn mà.... quấy mạnh một cái!
Phốc!
Máu tươi không cầm được từ trong miệng kiếm khách cuồng phún, kiếm khách mở to mắt, muốn nói cái gì đó, máu tươi trong miệng cuồng bốc lên, lại cái gì cũng nói không ra.
Chỉ có đao khách, hai mắt trợn trừng nhìn chòng chọc vào kiếm khách đang hiện vẻ sợ, bên trên tay cụt, máu me đầm đìa.
Cuối cùng, một trận luận võ cuối cùng trên lôi đài số sáu lấy một kết quả cực kỳ máu tanh mà tuyên bố kết thúc.
Sống chết trước mắt, đao khách bỏ một tay. Dùng cái này liều mạng đổi được cơ hội sống sót cho bản thân, đổi được bài danh tốt hơn trên Hắc Long Bảng, cũng đổi đi một mạng của đối phương.
Thần sắc tất cả người quan chiến đều có chút nghiêm nghị, đây chính là bài danh thi đấu Hắc Long Bảng, để cho người ta nhiệt huyết sôi trào, nhưng lại vô cùng tàn khốc, mỗi một lần đều có máu tươi rải đầy lôi đài.
Tính cả kiếm khách này, đã là nhân mạng thứ năm của bài danh thi đấu Hắc Long Bảng lần này.
- Hung ác đối với bản thân mới thật sự là ngoan nhân!
Nhìn máu tươi đầy đất, mũi Diệp Chân ngửi một cái, kỳ quái, mùi máu tanh kia lúc này khiến cho Diệp Chân có một loại hưng phấn khó hiểu.
Diệp Chân biết, hắn sắp chiến đấu.
Ánh mắt dừng lại trên người đao khách một hồi, Diệp Chân bước ra từ trong đám người, chậm rãi bước bước lên lôi đài số tám. Lúc này, mặt trời ngã về tây, khoảng cách kết thúc trận chiến đấu cuối cùng trên lôi đài số tám đã qua hơn hai canh giờ.
Hoa Vô Song đã ngưng thần chữa thương gần nửa ngày.
Đương nhiên, Diệp Chân không đề cập tới, Thanh Dực cũng sẽ không thúc, Thanh Dực mừng rỡ trông thấy Hoa Vô Song khôi phục thực lực cường hãn, sau đó hung ác hành hạ Diệp Chân, cho nên cứ để Hoa Vô Song khôi phục.