Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 350: Quan Báo Tư Thù
Trong nháy mắt, hàng trăm hàng ngàn đạo kiếm quang từ trong tay Bàng Bân bay lên, kiếm quang như huyễn, nhưng lại chi chít khắp nơi, một con Chu Tước giương cánh muốn bay do Hỏa hệ Linh Lực kiếm quang tinh khiết ngưng tụ mà.
Phốc!
Bàng Bân há miệng phun một cái, một ngụm lớn bản nguyên tinh huyết cuồng phun ra, phun về phía Chu Tước do kiếm quang ngưng tụ thành.
Thoáng chốc, Chu Tước do kiếm quang ngưng tụ thành không chỉ có quang hoa tăng vọt, hơn nữa giống như giống như đang sống, che trời lấp đất cuốn về phía Diệp Chân.
- Tiểu Chu Tước kiếm trận!
- Tăng thêm một ngụm bản mệnh tinh huyết này, chính là Tiểu Chu Tước Linh Tượng kiếm trận! Bàng sư huynh thi triển ra Tiểu Chu Tước Linh Tượng kiếm trận, ngay cả cường giả Hồn Hải cảnh cũng phải kiêng kị, Bàng sư huynh đang định vừa ra tay, tuyệt đem Diệp Chân gia hỏa này tuyệt sát!
Dưới đài, các đệ tử Kiếm Nguyên tông nhìn một màn này kinh hô lên, các trưởng lão đi theo càng đem ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm trên Lôi đài đầu rồng.
Trên bầu trời, trưởng lão Trí Thắng làm lâm thời chấp sự Hắc Long cổ địa, ánh mắt cũng tinh quang mãnh liệt bắn ra, nhìn về phía Lôi đài đầu rồng số hai, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
Làm cho tất cả mọi người kinh ngạc chính là, khóe mắt của Diệp Chân, vẫn như cũ treo một tia nhàn nhạt nhạt thương hại.
Ngay khi nháy mắt Tiểu Chu Tước Linh Tượng đập ra, một Xích Ngọc ấn nho nhỏ như tia chớp bay đến phía trên Tiểu Chu Tước Linh Tượng.
Bàng Bân làm ra động tĩnh lớn như vậy, súc thế thật lâu, nếu Diệp Chân mà còn ngây ngốc đứng ở nơi đó đợi Bàng Bân oanh kích, vậy thật là đồ ngốc.
- Xích Ngọc Ấn, trấn áp!
Ánh mắt Diệp Chân mãnh liệt, Xích Ngọc ấn bay đến phía trên Tiểu Chu Tước Linh Tượng, đột ngột trầm người xuống.
Mặc dù Tiểu Chu Tước Linh Tượng rất lớn, Xích Ngọc Ấn cực kỳ nhỏ bé, như giống như cối xay và trứng gà. Nhưng, Xích Ngọc Ấn một chút trầm xuống, dù cho rất nhỏ, nhưng xem ở trong mắt mọi người, lại rõ ràng như núi.
Lạch cạch!
Xích Ngọc Ấn hào quang vạn trượng, Tiểu Chu Tước Linh Tượng bị ép tới đột nhiên trầm xuống, phát ra một tiếng lại một tiếng than khóc không chịu nổi trọng lượng đè ép, trong thanh âm nghe rợn cả người ấy, Tiểu Chu Tước Linh Tượng bắt đầu cấp tốc sụp đổ giải thể, hóa thành từng đạo từng đạo tản mạn kiếm quang bay về phía bốn phương tám hướng, uy lực hoàn toàn không.
Sắc mặt Bàng Bân đột ngột trở nên vô cùng khó coi, hắn ở dưới đài suy nghĩ phương pháp phá vỡ Xích Ngọc Linh Giáp của Diệp Chân thật lâu, dưới sự công kích của Diệp Chân, vậy mà như thế không chịu nổi một kích.
Chẳng qua, Bàng Bân cũng không từ bỏ, trường kiếm chấn động, chủ động từ bỏ khống chế Tiểu Chu Tước Linh Tượng, muốn phát động đợt công kích thứ hai.
- Bạo!
Diệp Chân bờ môi trên dưới khẽ chạm vào nhau một, phun ra một tiếng nổ giòn nhẹ.
Cơ hồ là đồng thời, quang hoa của Xích Ngọc Ấn đã trở nên có chút ảm đạm chợt nhanh như tia chớp ấn hướng ngực Bàng Bân, trong nháy mắt khi Bàng Bân giơ kiếm nghênh đón.
Ầm!
Xích Ngọc Ấn giống như một viên pháo hoa, tuôn ra quang hoa cuối cùng, linh cương hộ thể của Bàng Bân bắt đầu chấn động kịch liệt, tựa như sắp tan nát.
Hưu!
Phong Vân kiếm cương xen lẫn lôi quang đen nhánh bão táp tới, nhẹ nhõm cắt ra linh cương hộ thể của Bàng Bân, cái đầu to lớn của Bàng Bân giống như pháo vọt lên bầu trời.