Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 344: Nếu Ngươi Là Thiên, Vậy Ngươi Chính Là Thiên Mệnh
Khi tiến vào phía trước Hắc Long cổ địa, Nhị trưởng lão Kế Xa và Thất trưởng lão Chung Ly đã giảng kỹ càng tình hình và hạng mục cần chú ý hai cửa trước trong Thiên Mệnh Tam Quan cho các đệ tử chân truyền Tề Vân tông đến đây tham gia nắm rõ!
Nhưng đối với cửa thứ ba trong Thiên Mệnh Tam Quan, Thiên Mệnh, hai trưởng lão giao phó cho tất cả mọi người cũng chỉ có một câu, mọi việc bằng vào tạo hóa của mỗi người!
Nếu như nói hai cửa trước của Thiên Mệnh Tam Quan là Dây Sắt Hư Không và Vụ Hải Mê Tâm, trước khi Diệp Chân xông quan đều có bảy tám phần nắm chắc, dù sao cái đó liên quan đến thực lực.
Chỉ cần thực lực đạt tới trình độ kia, ứng đối thoả đáng thì vẫn có thể thông quan.
Nhưng cửa thứ ba Thiên Mệnh mọi thứ toàn bằng tạo hóa cá nhân, làm cho trong lòng của Diệp Chân khá là không chắc.
Theo như kinh nghiệm của lịch đại đệ tử chân truyền Tề Vân tông khi giác trục Hắc Long Bảng cửa thứ ba thiên mệnh xem ra vô cùng đơn giản.
Chỉ là vượt qua một cầu nhỏ laajo lòe linh quang.
Nhưng, người khác nhau thì đi qua cây cầu kia có kết quả hoàn toàn khác nhau.
Có người, vừa sải bước ra, đã đến bờ bên kia.
Có người, vừa sải bước ra, chính là vực sâu, như vậy trầm luân.
Có người, vừa sải bước ra, có thể là thiên lôi địa hỏa, vạn tiễn phệ tâm.
Cũng có người, vừa sải bước ra là tinh không vạn lý, Thiên Cung tiên cảnh.
Tề Vân tông đều có ghi chép đối với kinh nghiệm của mỗi một đệ tử chân truyền vượt quan Hắc Long Bảng, từ ngàn năm nay, tổng cộng có gần hai ngàn đệ tử chân truyền thành công xông đến cửa thứ ba Thiên Mệnh, nhưng mỗi người tao ngộ đều không giống nhau.
Mà trong gần hai ngàn đệ tử chân truyền đó thì trên bốn thành đều dừng ở cửa thứ ba Thiên Mệnh, vô duyên với Hắc Long Bảng.
Mỗi một lần Hắc Long cổ địa mở ra, võ giả kẹt tại cửa thứ ba Thiên Mệnh này là nhiều nhất, có đôi khi, thậm chí có thể đạt tới tỉ lệ một nửa.
- Ta thì sao đây?
Vừa nghĩ đến đây, Diệp Chân cũng có chút tâm thần bất định.
- Thải Y, các trưởng lão nói, cửa thứ ba Thiên Mệnh này chính là Thiên Mệnh, liều chính là vận khí của một người, là một cửa liều nhiều nhất, muội thấy thế nào?
Diệp Chân hỏi.
Thải Y cũng không vội vã trả lời Diệp Chân mà dùng một đôi mắt biết nói chuyện lẳng lặng nhìn hắn, một mực nhìn.
Dùng một đôi mắt đẹp đặc hữu trầm tĩnh cảm nhiễm Diệp Chân. Thẳng đến một tia tâm thần bất định từ đáy lòng Diệp Chân dần dần biến mất, Thải Y mới nói một câu ảnh hưởng đến cả đời Diệp Chân.
- Diệp Chân ca ca, thật ra, nếu huynh là thiên, vậy huynh chính là.... Thiên Mệnh!
Câu nói của Thải Y như hoàng chung đại lữ vang vọng trong đầu Diệp Chân. Trong thời gian ngắn, Diệp Chân nhớ tới khi còn bé đọc được một câu trong sách —— mệnh ta do ta không do trời!
‘Nếu huynh là thiên, vậy huynh chính là.... Thiên Mệnh!" Câu nói này của Thải Y rất giống với câu "Mệnh ta do ta không do trời" nhưng lại có một loại hương vị khác.