Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 336: Hắc Long Lệnh Bài
Bên trong tiếng vang ầm ầm, từng kiến trúc giống như phá nát lòng đất để bay lên, năm năm cổ địa Bắc Long mới hiện một lần bắt đầu chậm rãi hiện ra trước mặt mọi người.
Thần kỳ nhất là từng đạo hào quang bắn ra.
Mới đầu, nhìn từng đạo hào quang đang bắn ra, Diệp Chân cho rằng chỉ đang bắn ra, nhưng kỳ dị là sau khi từng đạo hào quang bay lên thì lại ngưng tụ trên bầu trời.
Mỗi một đạo hào quang đều sẽ tụ tập trên không trung ngưng tụ không tan, thời gian dần trôi qua, một đạo lại một đạo hào quang bắn ra ngưng tụ thành một đoàn hào quang to lớn dài đến ngàn trượng, tràn ra từng đạo hơi thở làm cho người ta ngột ngạt.
- Rồng?
- Hào quang hình rồng?
Nhìn ra mánh khóe, Diệp Chân có chút ngạc nhiên.
Đột nhiên, một đoàn hào quang lớn bay đến trí lão đại, một đầu rồng giương nanh múa vuốt tỏa ra hào quang đột ngột mà hiện lên trước mặt mọi người, hai đôi mắt rồng to lớn tỏa ra hào quang vậy mà đang chuyển động.
Khi Diệp Chân nhìn sang, đôi mắt rồng kia tỏa ra hào quang giống như bỗng nhúc nhích mà nhìn Diệp Chân một cái.
Ánh nhìn kia khiến cho tâm thần Diệp Chân chấn động kịch liệt.
Nhưng chờ lúc mà Diệp Chân ngưng thần nhìn kỹ đi qua, đôi mắt rồng to lớn lại không bất luận dấu hiệu chuyển động gì.
- Ảo giác?
- Rống!
Cơ hồ là đồng thời, rồng hào quang trên bầu trời giống như đang sống, giãy dụa thân hình mà phát ra một âm thanh long ngâm chấn động tâm hồn.
Dưới long ngâm, thanh âm ầm ầm có thể rung đất rung núi lại đột nhiên đình chỉ, Hắc Long cổ địa mới vừa trong lòng đất hiển hiện bỗng nhiên đột ngột trở nên an ổn.
Trong tiếng long ngâm, vẻ mặt của tất cả mọi người đều trở nên nghiêm túc, nhưng điều khiến Diệp Chân ngạc nhiên nhất lại tình huống của tiểu Miêu.
Nghe thấy âm thanh long ngâm, tiểu Miêu lập tức run rẩy, nó run cuộn thành một đoàn, giống như đụng phải thứ sợ hãi nhất. Hơn nữa, không chỉ như vậy.
Diệp Chân lại cảm giác được, sau khi tiếng long ngâm kia vang lên, tiểu Miêu ở trong ngực của hắn lại hiện lên hình dáng bái phục, giống như người bình thường nghênh đón quân vương.
Phát hiện này đủ làm cho Diệp Chân giật mình.
Âm thanh long ngâm là thật nên nó cũng ẩn chứa long uy!
Nếu không phải nó ẩn chứa long uy, tiếng long ngâm này tuyệt đối không khả năng dọa tiểu Miêu thành như vậy được! Vừa rồi, mấy tọa kỵ Thiên giai hạ xuống mà tiểu Miêu lại không bất kỳ phản ứng nào.
Diệp Chân phóng tầm mắt nhìn tới, bất luận Ô Vân Phá Phong Chuẩn của Tề Vân tông hay Phong Linh Chu Đỉnh Hạc của Huyễn Thần tông, đều rơi vào trạng thái suy sụp dưới một tiếng long ngâm này. Cho dù Thiên giai Phong Linh Chu Đỉnh Hạc cũng đều như vậy.
Đều khụy đầu gối và cúi đầu. Bọn chúng quỳ sát ở đó,giống như đang nghênh đón quân vương của bọn chúng.
Lần này lại khiến cho thần sắc của Diệp Chân thần trở nên ngưng trọng thêm vài phần.
Lúc ban đầu, Diệp Chân vốn tưởng rằng, Hắc Long bảng của Hắc Long Cổ Địa này cũng chỉ là trận đại chiến bài danh như bao năm qua truyền thừa xuống, phía sau chắc phải có bóng dáng của các đại tông môn hoặc các thế gia lánh đời.
Nhưng Diệp Chân biết mình đã sai.
Vẻn vẹn một tiếng long ngâm mà đã có thể khuất phục được Yêu Thú Thiên giai Hạ phẩm, thế này tuyệt đối không phải do người có thể làm ra.