Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 333: Người Qua Tuyến Này, Chết!
Bên ngoài bí phủ, ba người Long Trạch, Lưu Phi, La Lưu đang đối mặt nhìn nhau đột nhiên khẽ giật mình, bông tuyết phiêu tán đầy trời đột nhiên biến mất, trong thời gian ngắn, cổ thụ trong rừng rậm khôi phục bình thường.
Ánh nắng mặt trời từ xuyên qua lá cây chiếu xuống, chiếu lên trên người ấm áp như thế, trong nháy mắt tiếp theo, con mắt ba người đồng thời sáng ngời.
Diệp Chân và Thải Y biến mất trong vũng nước độc kia, một trận quang hoa biến ảo, vũng nước độc và thi cốt Yêu Thú trong quang hoa tan hết, lộ ra một cửa động khúc kính, thông u bò đầy dây leo.
Con mắt ba người đồng thời lóe sáng, đối mặt trong ánh mắt, một tia tham lam không thể ức chế dâng lên.
- Lão Lưu, lão La, chúng ta muốn vào xem.... hay không! Đây chính là bí phủ ngay cả võ giả Hóa Linh cảnh đều có thể vây khốn, bên trong, nói không chừng có cái gì....
Con mắt Long Trạch nhìn chòng chọc vào cửa động, không thể dời mắt.
- Chính là, chính là hai người trẻ tuổi kia, vừa rồi đã cứu chúng ta, chúng ta lại xông vào đoạt bảo với bọn hắn, có phải hay không có chút... Không lương tâm?
Lưu Phi có chút do dự.
- Lương tâm?
- Lương tâm đáng giá mấy đồng tiền! Lão Lưu, ngươi ngày đầu tiên đi ra ngoài?
Thế đạo này, cái không đáng tiền nhất chính là lương tâm! Huống hồ, bí phủ này chúng ta đã tìm nửa năm, dựa vào cái gì mà toàn bộ về bọn hắn?
- Các ngươi có vào hay không, các ngươi không vào, ta sẽ vào!
La Lưu đột ngột đi về phía cửa vào.
Sau khi La Lưu hành động, Long Trạch và Lưu Phi bỏ đi chút do dự cuối cùng, theo sát La Lưu bước vào cửa động.
- Ừm?
Thận Long Châu vừa mới luyện hóa hết Huyễn Hồn Thú Vương hoàn tất, thần sắc của Diệp Chân đột nhiên lạnh lẽo, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía cửa vào.
- Ba người các ngươi, còn chưa đi?
- Đi, dựa vào cái gì phải đi? Bí phủ thượng cổ bực này, mọi người đều có quyền hưởng, vì sao chúng ta không thể vào?
La Lưu nói.
Nhưng nói tới nói lui, La Lưu vẫn còn có chút cẩn thận, nhưng khi phát hiện sắc mặt Thải Y tái nhợt khoanh chân trên mặt đất, nét mặt đột ngột hiện lên vẻ vui mừng.
- Hai vị, chúng ta không có ác ý! Nhưng mà chúng ta tìm trong bí phủ này nửa năm, chúng ta cũng muốn tiến đến tìm một chút. Yên tâm, chúng ta chia ra thăm dò, các ngươi tìm của các ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn!
Long Trạch nói.
- Ta đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tổn thương các ngươi! Chúng ta chỉ muốn tìm kiếm tìm kiếm cơ duyên đột phá!
Lưu Phi cũng nói.
- Diệp Chân ca ca. Tuyệt đối không thể, bảo bối bên trong đối với huynh rất quan trọng!
Thanh âm của Thải Y đột nhiên vang lên trong đầu Diệp Chân.
- Thải Y, muội an tâm khôi phục, ba tên tạp toái này để ta xử lý!
Đột nhiên, Diệp Chân cười nhạo.
- Nghe các ngươi nói như vậy, các ngươi không động thủ với chúng ta, chúng ta phải nên cảm tạ các ngươi đúng không? Vậy sao lúc trước các ngươi không dám vào?