Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 327: Mười Dặm Đường Sinh Tử
- Vô sỉ!
Lần này, ngay cả Thải Y cũng nhìn ra ý đồ vô sỉ của Phiền Sở Ngọc…
Cao tầng Tề Vân tông do ai thông tri, làm sao đã sớm đứng chờ trên không của sơn môn?
Không hề nghi ngờ, là Phiền Sở Ngọc làm.
Dưới tình huống Phiền Sở Ngọc bị Diệp Chân truy sát phải chạy trốn trong vô vọng làm ra.
Bởi vì Phiền Sở Ngọc liệu định, các cao tầng của Tề Vân tông tuyệt đối không cho phép một đệ tử chân truyền bị giết trước mặt bọn hắn, số lượng đệ tử chân truyền của Tề Vân tông đã ít, chỉ cần có phần đông các trưởng lão của Tề Vân tông tham gia, Diệp Chân không cách nào đối phó với hắn.
Về phần chuyện sau đó, đơn giản thôi!
Chỉ cần Phiền Sở Ngọc lung tung vu hãm một trận, chuyện này sẽ vĩnh viễn lâm vào cãi cọ.
Bởi vì không có chứng cứ.
Một nhân vật chủ yếu nhất, trưởng lão tông môn Hồng Bán Giang đã không biến mất, hơn nữa một chút dấu vết cũng không lưu lại, Phiền Sở Ngọc có thể tuỳ ý lập nên dấu vết giả…
Mà trên phương diện của tông môn, đối với việc bảo hộ đệ tử chân truyền mà trước mắt lại không chứng cứ, tuyệt đối sẽ không tin tưởng lời nói của một bên, mà xử trí theo một phương hướng khác.
Sau đó chuyện này có thể kéo dài vô thời hạn, Phiền Sở Ngọc nỗ lực cao thêm chút nữa sẽ có được một xíu tự do, giống như lệnh cấm túc các loại.
Nhưng mà, chỉ cần Phiền Sở Ngọc không có điểm mấu chốt vô sỉ sống một ngày thì Diệp Chân sẽ lo lắng mất mật một ngày, người cũng không hoàn toàn sống vì mình.
- Hắc hắc! Có bản lĩnh thì đến truy sát ta, ngươi dám động thủ, có lý cũng sẽ thành vô lý!
Nghe Thải Y giận mắng, Phiền Sở Ngọc quay người, trực tiếp truyền âm cho Thải Y và Diệp Chân, gương mặt nở một nụ cười như ý nguyện.
- Thật sao?
Diệp Chân liếc nhìn khoảng cách giữa mình và Phiền Sở Ngọc, ước chừng hai mươi dặm, khoảng cách giữa Phiền Sở Ngọc và nhóm các trưởng lão trong tông, đột nhiên thản nhiên nhếch miệng.
- Còn có mười dặm!
- Ngươi muốn thế nào, ngươi còn có thể như thế nào?
Nếu không phải vì giả vờ giả vịt, Phiên Sở Ngọc cũng phải cưới lớn mấy tiếng, thực lực ngươi cao cường như thế nào, chưa phải đến làm cho bị ta cho ăn hành?
Diệp Chân không nói gì. Thần niệm khẽ động. Chiến Hồn Huyết Kỳ trong ngực khẽ động, hai vệt huyết quang khác nhau sáp nhập vào trong cơ thể tiểu Miêu và bản thân hắn, trong chốc lát, lực lượng Thần Hồn của Diệp Chân nhanh chóng tiêu thăng, đồng thời lực lượng Thần Hồn bị hao tổn của tiểu Miêu cũng trong nháy mắt dùng tốc độ bão táp khôi phục lại tiêu chuẩn bình thường!
Xoạt!
Vân Dực Hổ bỗng nhiên nhảy ra. Thân hình đón gió lớn dần, lập tức khôi phục về bản thể, không cần Diệp Chân tác động. Nó chủ động chui dưới chân Diệp Chân, thân hình khẽ phồng lên, lập tức chở Diệp Chân đuổi về phía Phiền Sở Ngọc.
Cơ hồ chỉ trong thời gian một hơi thở, tốc độ của tiểu Miêu Vân Dực Hổ đã tiêu thăng đến sáu, bảy ngàn dặm một giờ, mà đây là nó đang mang thương thế phi hành.
Tốc độ phi hành như vậy là gấp ba lần tốc độ Phiền Sở Ngọc trở lên.