Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 326: Phiền Sở Ngọc Vô Sỉ
Mờ mịt!
Khe hở trong hư không đã biến mất chỉ trong một khắc đồng hồ, ánh mắt Diệp Chân vẫn có một ít mờ mịt.
Mọi việc điều xảy ra hôm nay đã khiến cho Diệp Chân có một loại cảm giác kinh nghiệm truyền kỳ, trái tim đã co quắp vô số lần, xem như đã có thể triệt để tiêu hóa biến kịch xảy ra ngày hôm nay.
Thải Y vẫn như cũ ngồi ở chỗ kia ngẩn người, trong tay cầm Ngũ Thải Thạch, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Diệp Chân cũng không ý muôn đi quấy rầy nàng, bởi Diệp Chân hiểu rõ, Thải Y có thể đã bị mấy câu cuối cùng của nam tử nói về "Cha mẹ ruột" khơi gợi lên tâm sự trong lòng.
Thải Y là cô nhi, nhìn thoáng qua thì nàng có vẻ bình thường, nhưng không có nghĩa là nàng không quan tâm, nhưng mà, nút thắt trong lòng này chỉ có thể do chính nàng mở ra, cho nên, Diệp Chân lẳng lặng chờ đợi.
Ánh mắt Diệp Chân nhìn về phía Vân Dực Hổ tiểu Miêu vẫn lâm vào hôn mê, hẳn do bị lực lượng Thần Hồn kinh khủng kia đánh ngất.
Để cho tiểu Miêu ăn, Thải Y đã chuẩn bị xong một bình lớn Ninh Thần Ngọc Dịch, khí tức Thần Hồn tiểu Miêu đang hối hả khôi phục, hẳn rất nhanh sẽ có thể tỉnh lại.
- Ừm, Phiền Sở Ngọc?
Diệp Chân đột nhiên nhớ lại, Hồng Bán Giang đã bị kim mi nam tử bóp vỡ, nhưng mà Phiền Sở Ngọc và tiểu Miêu lâm vào hôn mê.
Cấp tốc tìm tòi một vòng xung quanh, ánh mắt Diệp Chân lại đột nhiên biến đổi.
Không thấy!
Lại không thấy Phiền Sở Ngọc!
Gia hỏa này tuyệt đối là một tai họa. Nhất là bây giờ sau khi chuyện của bọn hắn bị bại lộ, có thể sẽ làm ra một chút việc gì đó phát rồ.
- Không được, tuyệt đối không thể để cho người này chạy trốn được!
Nhưng mà gấp thì gấp, lúc này Diệp Chân vẫn đi không được, Thải Y còn ở nơi này ngẩn người. Không biết tình huống như thế nào, để lại nàng một mình quá mức nguy hiểm.
- Ừm, huynh đang tìm cái gì đây?
Đột nhiên, thanh âm thanh thoát của Thải Y vang lên, khi Diệp Chân quay đầu lại đã thấy Thải Y đang một mặt điềm nhiên nhìn hắn, một đôi mắt đẹp đã khôi phục sự thanh tỉnh.
- Xem ra, Thải Y hẳn đã thoát khỏi tâm kết của kim mi nam tử!
Lúc này, Diệp Chân cũng coi như đã suy nghĩ được rõ ràng. Kim mi nam tử kia cũng tuyệt đối không phải vật gì tốt, mấy câu cuối cùng rõ ràng đang khơi dậy tâm sự trong lòng Thải Y, muốn mang Thải Y đi.
- Không thấy Phiền Sở Ngọc!
Thần sắc Diệp Chân nói câu này có chút u ám.
- Đúng rồi. Thải Y, muội bây giờ.... Cảm giác như thế nào đây?
- Còn có thể chịu đựng được, à thế còn thương thế của huynh ra sao?
Bên trong đôi mắt đẹp của Thải Y tràn đầy lo lắng.
- Không có việc gì, tất cả đều là bị thương ngoài da. Tránh đi được yếu hại, chi là tên tạp nham Phiền Sở Ngọc kia đang kích thích nàng thôi.
Nói đến đây, trong lòng Diệp Chân đột nhiên khẽ động, thật ra nếu tính toán ra, người cầm đầu chân chính tạo thành kịch biến cho Thải Y chính là Diệp Chân hắn.
Phiền Sở Ngọc chỉ kêu gào vài câu Diệp Chân bị trọng thương, sắp xong đời, Thải Y đã gần muốn điên cuồng. Có thể thấy được, bên dưới vẻ bề ngoài điềm tĩnh, lạnh nhạt kia của Thải Y đang ẩn giấu đi một tấm lòng cố chấp đến cỡ nào.