Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 303: Điều Kiện Của Chưởng Môn Thanh La Tông
- Trịnh Phù Vân, ngươi có ý gì? Ngươi khiến cho Thanh La tông ta long trời lở đất, trực tiếp hủy đi một một đệ tử chân truyền ưu tú của tông ta, ngươi đến cùng muốn làm gì?
- Chuyện ngày hôm nay, nếu ngươi không cho bản tọa một công đạo thì đừng mơ tưởng bước chân ra khỏi Thanh La tông ta!
- Còn kích động các đệ tử Thanh La tông! Giống như bản tọa bán Lục La đi, nói, ngươi đến cùng muốn làm gì?
- Còn có Bích Tâm Chân Nhân và Thương Mộc Chân Nhân, các ngươi đến cùng muốn làm gì? Muốn hại chết Thanh La tông ta sao?
- Ngươi có biết, nếu hôm nay lão phu muốn động thủ, tiểu tử ngươi đã sớm chết một ngàn tám trăm lần hay không!
....
Trong tĩnh thất chưởng môn của chưởng môn, Qua Vạn Phong gào thét như sấm, nước miếng to như hạt đậu trực tiếp phun lên mặt Diệp Chân.
Ngón tay to lớn liên tục chỉ vào mặt Diệp Chân, làm cho Diệp Chân cũng hoài nghi, cái này nếu dùng tới Linh Lực, cũng có thể đâm đầu hắn thành cái sàng.
Cứ như vậy, Qua Vạn Phong phun thì phun, Diệp Chân ngồi lẳng lặng để bị phun, trọn vẹn gần nửa canh giờ, Qua Vạn Phong mới xem như phát tiết xong lửa giận của mình.
Nhìn Qua Vạn Phong liên tục rót mấy ly trà lạnh để hạ hỏa, Diệp Chân lấy ống tay áo, lau khô nước miếng trên gương mặt, sau đó mới chậm rãi ung dung mở miệng.
- Qua chưởng môn, mắng xong, mắng xong chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.
Nghe vậy, Qua Vạn Phong đột ngột ngẩn người.
- Qua chưởng môn, nếu ngươi còn chưa mắng xong, còn ngại mắng chưa đủ nghiền, vậy tiếp tục đi, vãn bối hầu hạ.
Qua Vạn Phong lần nữa ngẩn người, sau đó lập tức minh bạch, Diệp Chân cũng đã nhìn thấu.
Hắn đã nhìn thấu mình chỉ điên cuồng chửi mắng chứ tạm thời không có dự định thu thập hắn, cho nên mới bình chân như vại.
Khẽ thở dài một tiếng, Qua Vạn Phong có chút đáng tiếc, càng nhiều hơn là bực bội.
Đệ tử ưu tú như thế, tại sao không phải sinh ở Thanh La tông bọn hắn? Mà sinh trong một Trịnh gia không có danh tiếng gì?
Thật ra, nếu không nói đến lập trường, Qua Vạn Phong vẫn vô cùng thưởng thức Diệp Chân, thậm chí có chút ưa thích.
- Nói. Giữa chúng ta có chuyện gì đáng nói? Lão phu hiện tại chỉ muốn tiểu tử ngươi cút ngay cho ta, cút càng xa càng tốt!
- Trước khi chưa cứu được Lục La, ta sẽ không đi! Trừ phi ta... Chết!
Câu nói này, Diệp Chân nói cực kỳ kiên định, kiên định đến nỗi khiến thần sắc Qua Vạn Phong cũng ngẩn người.
- Đã như vậy. Vì sao ngươi không sớm thành hôn với Lục La. Kéo dài đến bây giờ....
Khóe miệng Diệp Chân hiện ra một nụ cười khổ. Vấn đề này, thật đúng là không dễ nói rõ ràng, quá phức tạp.
- Qua chưởng môn, ta muốn biết, Thiên Nam Hoa gia hứa cho ngươi chỗ tốt gì? Mà làm cho ngươi vung lên bút lớn đưa Lục La ra ngoài?
Diệp Chân không hỏi như vậy còn tốt, Diệp Chân vừa hỏi như vậy, Qua Vạn Phong lập tức nổi trận lôi đình, lần nữa chỉ vào mũi Diệp Chân, tức giận mắng.