Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 301: Nam Nhi Hùng Vĩ
- Ngươi là lão già không biết xấu hổ, dạy dỗ ra một đồ đệ mặt người dạ thú như vậy còn dám đi ra! Vì Lục La, ta trước liều mạng với ngươi!
Thiên Trụ Chân Nhân tới cũng nhanh, nhưng Bích Tâm Chân Nhân xuất kích còn nhanh hơn, chưa đợi Thiên Trụ Chân Nhân đến gần, Bích Tâm Chân Nhân đã nổi giận quát một tiếng, xông đi lên chiến với Thiên Trụ Chân Nhân.
Lúc này, phần đông đệ tử chân truyền vây xem lại trầm mặc, nhìn Văn Thiên Ngọc bị Diệp Chân đấm đến cái mũi sắp bị rớt ra ngoài, không một người nào nói chuyện.
Diệp Chân đánh Văn Thiên Ngọc, bọn hắn nói chuyện trên lập trường bọn hắn là đệ tử Thanh La tông, nhưng Văn Thiên Ngọc lại mơ hồ tự nói ra chuyện xấu mình làm, trong nháy mắt làm cho cái khác sư huynh đệ xấu hổ ra tay.
Văn Thiên Ngọc âm thầm hãm hại Lục La, chuyện như thế coi như không Diệp Chân ra tay, cũng sẽ bị các tông môn đệ tử khác khinh bỉ. Cho dù có chút ít đệ tử có tâm lý âm u, ghen ghét, cảm thấy Văn Thiên Ngọc nên như vậy, cả Diệp Chân, cả Lục La nên như vậy.
Nhưng lúc này, cũng không dám ủng hộ Văn Thiên Ngọc một chữ.
Đây là đại nghĩa!
Cơ hồ trong tất cả tông môn, đồng môn tương tàn là tối kỵ, thậm chí là tội lớn!
Càng khiến người ta giật mình là chiến đấu giữa Thiên Trụ Chân Nhân và Bích Tâm Chân Nhân.
Từ đầu, trong suy nghĩ của đám người Thanh La tông, phân lượng Thiên Trụ Chân Nhân cao hơn Bích Tâm Chân Nhân nhiều, mà sức chiến đấu của Thiên Trụ Chân Nhân cũng cao hơn Bích Tâm Chân Nhân.
Lấy thực lực quyết định địa vị.
Cho nên bình thường, trên dưới tông môn đối với Bích Tâm Chân Nhân thậm chí mạch của Bích Tâm Chân Nhân đều có chút khinh thị.
Nhưng hiện tại, họ lại sợ ngây người.
Bích Tâm Chân Nhân lại đang đè ép Thiên Trụ Chân Nhân ra đánh, mặc dù không đánh tới trình độ hoa rơi nước chảy, nhưng Bích Tâm Chân Nhân vẫn chiếm thượng phong.
Hơn nữa, quan chiến đều là đệ tử Hóa Linh cảnh, ánh mắt đều không kém, đã sớm nhìn ra Thiên Trụ Chân Nhân thật sự nổi giận, vận dụng toàn bộ thực lực, nhưng vẫn không thể làm gì Bích Tâm Chân Nhân.
- Thiên Trụ, cái lão không biết xấu hổ nhà ngươi, chuyện đồ đệ ngươi hãm hại đồ đệ ta, nếu ngươi không cho ta một giao phó hợp lý, hôm nay ta sẽ liều mạng với ngươi!
Sau tiếng quát, một đầu thải tiên quất xuống, trực tiếp quất Thiên Trụ Chân Nhân khẽ run rẩy, phần đông võ giả Thanh La tông thấy vậy cũng giật mình kinh hô.
Không ngờ, Bích Tâm Chân Nhân dịu dàng trong tưởng tượng cũng có một mặt bén nhọn như vậy.
Không chỉ võ giả Hóa Linh cảnh, động tĩnh lớn như vậy, tất cả mọi người Thanh La tông đều bị kinh động, những trưởng lão bao gồm chưởng môn Thanh La tông - Qua Vạn Phong cũng thầm giật mình không thôi.
Trước kia tại sao không phát hiện Bích Tâm Chân Nhân có một mặt lăng lệ như thế, sao lại khinh thị nàng ta.
Nhưng mà loại chuyện này, liếc mắt là được, lại kéo dài nữa có thể sẽ diễn biến thành trò cười, thậm chí sẽ động đến căn cơ Thanh La tông.
- Được rồi, còn chưa ngừng tay, còn ngại không đủ mất mặt?
Tiếng hét phẫn nộ của chưởng môn Thanh La tông Qua Vạn Phong vang vọng toàn bộ tông môn, một đạo ánh sáng màu xanh biếc đột ngột bay ra, ngăn cách ngay giữa Thiên Trụ Chân Nhân và Bích Tâm Chân Nhân đang tử đấu.