Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 297: Quyết Định Của Ngọc Phi Long
Ngọc gia Đại trưởng lão Ngọc Chính Lâm thận trọng tuần tra qua lại trên không trung, thỉnh thoảng bổ ra một đạo chưởng phong, đánh tan mây mù, tìm kiếm nơi có khả năng là địa phương ẩn thân của Diệp Chân.
Tuy rằng ở phía dưới biểu hiện rất oanh liệt dũng cảm, nhưng khi vừa bay lên không trung, ánh sáng rực rỡ của linh cương hộ thể lập tức bao bọc lấy toàn bộ
Ngọc Chính Lâm, nói bản thân không sợ, là giả, nhưng vì gia tộc, hắn nhất định phải đứng ra.
Không chỉ mở ra linh cương hộ thể, thần kinh Ngọc Chính Lâm cũng căng chặt, một khi có động tĩnh như gió thổi cỏ lung lay, lập tức xoay người nhanh như tia chớp.
Không biết vì sao, Ngọc Chính Lâm có một loại cảm giác lông tóc dựng đứng, giống như bị hung thú nhìn chằm chằm vào.
- Có thể bị Trịnh Phù Vân theo dõi rồi.
Ngọc Chính Lâm nghĩ như vậy. Nhưng mà hắn không cảm ứng được bất kỳ rung động nào của Linh Lực ở xung quanh, hắn tiếp tục đi xuống như cũ, dụ Diệp Chân ra ngoài, đây là sứ mệnh của hắn, cũng là điểm mấu chốt liên quan đến sinh tử tồn vong của gia tộc.
Phía dưới Phù Ngọc đảo, Linh Lực trong người Ngọc Phi Long đang nhanh chóng vận chuyển, đợi đến thời khắc xuất kích, chỉ cần Diệp Chân xuất hiện, trong vòng mười dặm, chỉ cần thời gian mười hơi thở thì hắn có thể đuổi theo.
Mấy Ngọc gia cung phụng khác cũng nhận được mệnh lệnh, đợi khi khoảnh khắc Diệp Chân xuất hiện, sẽ từ bốn phương tám phương bao vây hắn.
Vấn đề hiện tại là, Trịnh Phù Vân rốt cục có cuồng vọng như vậy, dám ra tay đối phó với Đại trưởng lão Ngọc Chính Lâm ngay ở cửa nhà Ngọc gia.
Đây là một vấn đề quanh quẩn trong lòng Ngọc Phi Long.
Nghìn mét trên trời, Diệp Chân ngồi xếp bằng trong tầng mây, nhất cử nhất động của Ngọc Chính Lâm đều tiến vào trong mắt Diệp Chân thông qua đôi mắt của Vân Dực Hổ tiểu Miêu.
Nếu như Diệp Chân muốn lơ lửng trên không, chắc chắn phải thôi động Linh Lực, thôi động Linh Lực sẽ tạo ra Linh Lực ba động thì sẽ bị người của Ngọc gia phát hiện. Nhưng như Vân Dực Hổ tiểu Miêu - loại Yêu Thú có bản năng thiên phú phi hành này thì khi lơ lửng trên không sẽ không gây ra bất kỳ Linh Lực ba động nào.
Bởi vậy mà chẳng cân sợ Ngọc Chính Lâm, tiểu Miêu trừng mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm không ngừng tìm tòi, mặc dù Ngọc Chính Lâm biết rõ có người theo dõi hắn ta, nhưng mà hắn cũng không tìm được mảy may.
- Dẫn xà xuất động.
- Dùng Đại trưởng lão Ngọc Chính Lâm tới dẫn xà xuất động, đây là sự đấu tranh cuối cùng của Ngọc gia các ngươi?
- Chỉ là, sau khi dẫn xà xuất động rồi, các ngươi có thể đánh tới rắn hay không đây? Hơn nữa, rắn cũng sẽ cắn người.
Trong chớp mắt tiếp theo, vẻ mặt Diệp Chân nghiêm túc lên, một đạo thần niệm tin tức truyền tới tiểu Miêu đang giám thị Ngọc Chính Lâm. Cơ hồ cùng lúc đó, Diệp Chân khẽ động, như tia chớp bay về phía Ngọc Chính Lâm cách đó vài dặm.
- Ừm, có động tĩnh?
Linh Lực ba động mênh mông truyền đến từ phương xa. Ánh mắt Ngọc Chính Lâm đột nhiên nhìn về phía một đoàn linh quang ở phương xa trong mây mù.
- Rốt cục xuất hiện sao?
- Rống!
Một tiếng hổ gầm kinh thiên động địa đột ngột từ sau lưng Ngọc Chính Lâm truyền đến. Trong nháy mắt Ngọc Chính Lâm kinh ngạc quay đầu lại đã thấy một đầu cự hổ thân dài hơn mười mét vọt tới phía hắn.