Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 296: Hi Vọng Cuối Cùng Của Ngọc Gia
Chạng vạng tối ở Phù Ngọc Đảo rất an bình tường hòa.
Các bà vợ của những ngư dân tay chân thô kệch khiêng xiên cá, bên trên treo hai ba hoặc sáu bảy con cá béo ú, bước nhanh về nhà, chuẩn bị làm cơm tối cho chồng mình làm việc ở mỏ ngọc.
Không lâu sau, bốn phía bay lên khói bếp nghi ngút, cùng với sương mù ban đêm hòa vào làm một, bao phủ Ngọc gia phủ đệ vàng son lộng lẫy ở trung tâm, thêm vài phần thần bí mê ly.
Ở trước cửa ra vào Ngọc gia, hai thủ vệ lười biếng đứng gác, mặc dù vài ngày trước gia tộc khẩn trương lo lắng đề phòng, chẳng qua Ngọc gia luôn luôn thái bình, khẩn trương một vài ngày cũng trở về như cũ.
- Này, lão Vương, còn bao nhiêu lâu nữa thì người thay ca mới đến, bụng ta đã đói lắm rồi.
Một tên thủ vệ lẩm bẩm.
- Ta xem một chút.
Tên thủ vệ được gọi lão Vương đặt tay lên lông mày che mắt, ngắm nhìn về hướng ngọc tháp ở chính giữa quảng trường Ngọc gia, khi ánh nắng trời chiều chiếu vào chính giữa ngọc tháp kia, chính là khi thay ca.
Đột nhiên, ánh mắt lão Vương đọng lại, vẻ mặt ngơ ngẩn.
Ngọc tháp Ngọc gia, đây chính là bảo tháp nơi Ngọc Thần chỉ dẫn người Ngọc gia, do ngọc thạch trong sáng tinh khiết dựng thành, mỗi ngày cũng phải dùng nước sạch tẩy rửa, trên đỉnh tháp có một viên dạ minh châu chiếu rọi xuống, lóe sáng dị thường.
Nhất là khi chuyển giao ngày đêm, ánh sáng mông lung của dạ minh châu và ngọc thạch hoà lẫn, tựa như thần tích.
Chính là lúc này, trên đỉnh ngọc tháp đột nhiên có thêm mấy dấu vết lớn đen xì.
- A, bên trên ngọc tháp là cái gì?
Lòng mang nỗi nghi hoặc, hai thủ vệ đi về phía trước hơn trăm mét, xoa mắt cẩn thận ngắm nhìn hai bóng đen đột nhiên xuất hiện trên ngọc tháp.
- Người.... Đầu người!
Lão Vương đến gần nhìn rõ hơn thì run cầm cập, hai hàm răng va vào nhau lộp cộp, cả người đều run rẩy.
- Là của nhị.... Nhị… Nhị trưởng lão.. đầu của....
Trong nháy mắt tiếp theo, hai thủ vệ này không chút do dự phát ra báo động.
Pháo báo động màu đỏ tươi giống như bông hoa xán lạn nổ tung trong trời đêm, nhưng trong mắt của dân chúng Phù Ngọc Đảo, lại giống như máu tươi.
Toàn bộ Ngọc gia đại loạn, toàn bộ Phù Ngọc Đảo đại loạn.
Không bao lâu, tin tức về đầu của Ngọc gia Nhị trưởng lão và một tên Cung phụng Ngọc gia bị treo trên ngọc tháp đã truyền khắp toàn bộ Phù Ngọc Đảo. Ngọc Ninh canh giữ ở Phù Ngọc Đảo cơ hồ là dùng tốc độ nhanh nhất, liên hệ cao tầng Ngọc gia ra ngoài tìm tòi, trong lúc nhất thời, phù tấn bay đầy trời.
Khói bếp tắt ngúm, người dân trong các nhà nhìn nhau. Một tia khủng hoảng bắt đầu xuất hiện tràn lan trên Phù Ngọc Đảo.
Mặc dù phát ra phù tấn, những cao thủ của Ngọc gia ra ngoài làm việc, cũng không phải lập tức có thể trở về. Đảo cách xa nhất Phù Ngọc Đảo có khoảng vạn dặm, đảo ở gần nhất cũng cách xa ba, bốn ngàn dặm. Trở về cũng phải tốn mấy canh giờ.
Dưới sự chỉ huy của Ngọc Ninh, toàn bộ Ngọc gia đèn đuốc sáng trưng, canh phòng tử thủ nghiêm ngặt.
Dưới ánh sáng ngọn đèn dầu, Ngọc Ninh nhìn bầu trời đêm đen như mực, thần sắc cực kỳ phức tạp.
- Trịnh đại ca. Là ngươi đã trở về rồi sao?