Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 294: Diệp Chân Trả Thù
Phẫn nộ ngắn ngủi qua đi, Diệp Chân lập tức khôi phục sự tỉnh táo, mưu đồ của Ngọc gia cũng nổi lên rõ ràng trong đầu...
Nghi hoặc quanh quẩn trong lòng Diệp Chân mấy ngày nay cũng theo đó mà khai trừ.
Phải nói, võ giả tu luyện Ngọc linh lực đặc thù này rất ít. ngoại trừ Ngọc gia được tổ truyền. Bây giờ, người Ngọc gia đụng phải võ giả Diệp Chân - người tu luyện Ngọc linh lực, ngoại trừ Ngọc Ninh hỏi qua ra, cao tầng Ngọc gia lại không mảy may đề cập.
Diệp Chân vẫn cảm thấy điều này không quá bình thường, bây giờ, đáp án đã triệt để rõ ràng, hóa ra người Ngọc gia đã sớm nhận ra, Diệp Chân tu luyện Toái Ngọc Chân Kinh.
Diệp Chân có thể xác định ý nghĩ lúc ban đầu của Ngọc Phi Long chính là muốn dùng mỹ nhân kế, trước dùng Ngọc Tĩnh nhốt Diệp Chân lại, sau đó mới chậm rãi lấy toàn bộ Toái Ngọc Chân Kinh.
Sau khi Diệp Chân từ chối ngoài ý muốn mới hoàn toàn hiện hình và chuẩn bị xuống tay với Diệp Chân.
Diệp Chân cảm thấy đáng hận chính là hắn vốn đã chuẩn bị xuất ra nửa bộ Toái Ngọc Chân Kinh để trao đổi, người Ngọc gia thế mà bắt đầu mưu đồ tính toán trên người hắn.
Nếu không phải có nghi hoặc và bảo tiểu Miêu đi xem thử, chỉ sợ hắn sẽ bị tính kế.
Có một việc Ngọc Phi Long nói không sai, thực lực Diệp Chân quả thực rất mạnh.
Thậm chí có thể chạy thoát dưới công kích của một cường giả Hồn Hải cảnh như
Ngọc Phi Long.
Nhưng mà dù sao, Diệp Chân cũng lẻ loi một mình, lấy lực chiến hiện tại của hắn, một khi đối thủ Hóa Linh cảnh vượt qua ba người, hắn sẽ lâm vào tình cảnh rất nguy hiểm.
- Xem ra, ta nhất định phải lập tức rời khỏi đại bản doanh của Ngọc gia, bằng không thì bất cứ lúc nào cũng sẽ có tai hoạ ngập đầu.
Đột nhiên, một đoàn khí lạnh chui vào ngực Diệp Chân. Tiểu Miêu lặng yên không tiếng động trở về.
- Ngọc Phi Long, hôm nay ban thưởng, ngày khác tất có hậu báo!
Kiếm chỉ xuất hiện, Diệp Chân lưu lại mấy chữ trên vách tường rồi bước ra khỏi phòng, thân hình thoắt một đã bay lên.
- Trịnh thiếu hiệp, chuyện gì mà đi vội vã như vậy? Cho dù đi cũng phải thông tri tộc trưởng một tiếng chứ?
Một cung phụng Ngọc gia đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu Diệp Chân, ngăn cản Diệp Chân lại.
Nhưng mà ngăn cản thì ngăn cản, chỉ dám ở xa xa mà ngăn đón, cung phụng Ngọc gia này ngày đó thấy tận mắt nhìn thấy Diệp Chân đối kháng Phúc Hải Thái Tuế, cho nên vô cùng kiêng kị Diệp Chân.
Thần sắc Diệp Chân đột nhiên trở nên lạnh lẽo, Ngọc Phi Long lại phái người tới giám thị mình, xem ra sớm đã có tính toán.
- Hừ, ta muốn đi, không cần phải thông báo cho bất kỳ ai trước! Cút ngay!
- Trịnh thiếu hiệp, vẫn nên thông báo một chút mới tốt...
Trong nháy mắt tiếp theo, một đạo lưu quang đột nhiên từ trong tay cung phụng của Ngọc gia bay ra, bạo thành một đóa pháo hoa lóe sáng, vô cùng chói mắt trong trời đêm.
- Muốn chết!
Cơ hồ là đồng thời, bả vai Diệp Chân nhoáng một, thân hình một hóa thành ba, ba đạo Huyền Dương kiếm cương đồng thời từ ba phương hướng chém về phía cung phụng này.
Con ngươi cung phụng Ngọc gia co đến cực hạn, đối mặt thân ảnh chia ra làm ba không phân rõ thật giả hư thực của Diệp Chân, hắn dùng một phương pháp ngu nhất, toàn lực phòng thủ, linh cương hộ thể quanh người rực sáng đến cực hạn, trước ngực là kiếm quang bay múa, bày ra một tầng lại một tầng kiếm quang.