Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 278: Mưu Đồ Của Hải Lạc Sương
- Hai vi khách quan, các ngươi đến đây ăn cơm hay ở trọ? Nếu ăn cơm, đầu bếp tiểu điếm vẫn chưa bắt đầu làm việc...
Trời vừa hừng đông, tiểu nhị với đôi mắt buồn ngủ mê ly vừa mới mở cửa lớn quán rượu, sắc mặt có chút phát xanh thấy một già một trẻ bước vào quán rượu.
- Ở trọ!
Đi ở phía trước là Hồ quản gia lạnh lùng nói một tiếng.
- Được, các ngươi muốn ở độc viện hay ở phòng trên....
- Độc viện, độc viện tốt nhất!
- Khách quan, độc viện tốt nhất của bản điếm trong vài ngày trước cũng đã bị bao rồi.
Thường xuyên liên hệ với võ giả, cách ăn nói của tiểu nhị vẫn rất không tệ.
- Bao rồi thì cũng không có việc gì, mang bọn ta đi xem một chút.
Bị một đêm hàn phong thổi, Hồ Soái Hồ công tử không nhịn được nói.
- Khách quan, việc này không hợp quy củ...
Lời tiểu nhị đang nói còn chưa nói xong, một thỏi vàng nặng mười lượng đã nện vào trong ngực hắn, lại phối hợp với đôi mắt trừng đến đỏ bừng của Hồ Soái Hồ công tử, tiểu nhị không nói hai lời đã xoay người dẫn đường.
Dẫn người chỉ một vòng đã có mười lượng hoàng kim cầm về túi, chuyện tốt như vậy, nhiều thêm mấy mối mới tốt.
Rất nhanh, tiểu nhị đã dẫn hai người chủ tớ Hồ Soái tới trước độc viện Diệp Chân ở. Nhắc tới cũng trùng hợp, lúc hai người vừa tới, cửa nhỏ của độc viện đã mở ra, Lục La đang bưng một chậu nước rửa mặt ra giội ở ra.
- Ừm?
Chỉ nhìn một cái, Lục La đã nhận ra mặt của Hồ Soái, Hồ đại công tử trong buổi tối hôm qua, ánh mắt kia đã trừng giống như con thỏ nhìn về phía trong độc viện bên cạnh.
- Đại biểu ca!
Không quyết định chắc chắn được, Lục La không khỏi hô lên một tiếng, các nàng đã biết được chuyện thích khách vào buổi sáng.
Diệp Chân bước ra khỏi cửa phòng đã thấy ánh mắt trừng giống như con thỏ của Hồ
Soái - Hồ đại công tử, khóe miệng lập tức hiện lên vẻ tươi cười.
Nhìn thấy Diệp Chân hoàn hảo không chút tổn hại nào, ánh mắt Hồ Soái lập tức trừng thẳng.
- Làm sao có thể cơ chứ?
Khi Hồ Soái kinh ngạc vô cùng, tu vi Diệp Chân vừa mới đột phá đến Hóa Linh cảnh, không giữ lại chút nào phóng thích ra ngoài, khí tức kinh người kia nháy mắt tuôn trào ra trong, khóe miệng Diệp Chân cười rộ lên lộ ra hàm răng trắng đều. Dưới ánh mặt trời, chiếu xuống hết sức lạnh lẽo.
- Hóa... Linh!
Diệp Chân có khí tức của Hóa Linh cảnh kia khiến cho ánh mắt Hồ Soái lập tức trừng đến tròn vo, thoáng cái trái tim kịch liệt co quắp, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Mọi người đều không nói lời nào.
Hồ Soái hiểu rõ, Diệp Chân trực tiếp biểu hiện ra tu vi thực trước mặt hắn, đây là đại biểu Diệp Chân đã biết mọi việc. Thậm chí việc giải quyết thích khách kia, cũng nói ra hắn đã sử dụng Uẩn Linh Đan và đột phá đến Hóa Linh cảnh.
Đồng thời cũng đại biểu cho một tia hi vọng cuối cùng của Hồ Soái đã triệt để rơi vào khoảng không.
- Công tử!
Nhìn thấy thân hình Hồ Soái lung lay mấy cái, Hồ quản gia vội vàng đỡ Hồ Soái đang lay động muốn ngã, nhìn thoáng qua ánh mắt muốn giết người kia của Diệp Chân, liên tục không ngừng vịn Hồ Soái rời đi khỏi quán rượu.