Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 266: Thu Hoạch Tụ Hội
Hưu hưu hưu hưu!
Trong chốc lát, mấy chục hạc ảnh màu xanh từ bốn phương tám hướng mổ về phía Diệp Chân, làm cho người ta không phân rõ cái nào là thật, cái nào là hư.
Nhưng ngươi cho rằng mấy chục hạc ảnh màu xanh chỉ có một con là thật à, vậy cực kỳ sai. Một khi bị đánh trúng, mỗi một đạo hạc ảnh màu xanh đều sẽ mang đến đòn công kích trí mạng cho Diệp Chân.
Hạc ảnh thật thật giả giả hư hư thật thật đối với người khác mà nói là một chiêu tuyệt sát, vô cùng cao minh, nhưng đối với hiện tại Diệp Chân thì không có bất kỳ bí mật gì.
Được Kiếm Tâm Thông Minh gia trì, mấy chục đạo hạc ảnh màu xanh hư thực này, Diệp Chân nhất thanh nhị sở.
- Đây là sát chiêu của ngươi sao?
Đột nhiên, ánh mắt Diệp Chân ngưng tụ, ngón trỏ nhẹ nhàng điểm ra, một ngón tay xanh ngọc đột ngột xuất hiện bên cạnh Diệp Chân, nhấn là phía trên một hạc ảnh màu xanh trong đó.
Phù Vân Chỉ.
- Không thể nào?!
Ngụy Vô Kỵ hoảng sợ kêu to, trong đôi đồng thời mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Răng rắc!
Hạc ảnh màu xanh của Ngụy Vô Kỵ đột nhiên vỡ vụn thành từng mảnh, sau khi chân thân vỡ vụn thành từng mảnh, mấy chục hư ảnh cùng nhau mổ về Diệp Chân cũng trong phút chốc tan thành mây khói.
Không chỉ như thế, bởi vì Ngụy Vô Kỵ và hạc ảnh màu xanh của hắn hòa làm một thể, nháy mắt hạc ảnh màu xanh vỡ nát thành từng khúc, Ngụy Vô Kỵ càng như bị sét đánh.
Phốc!
Một ngụm máu tươi cuồng phún ra, Ngụy Vô Kỵ dùng một loại ánh mắt khó có thể tin chằm chằm vào Diệp Chân, thân hình không tự chủ được lảo đảo nghiêng ngã lui về phía sau, máu tươi hết hớp này đến hớp khác điên cuồn phun ra.
Phù Vân Chỉ này của Diệp Chân không chỉ phá hạc ảnh màu xanh của Ngụy Vô Kỵ, mà còn càng đả thương nặng Ngụy Vô Kỵ. Cũng chính là luận bàn, nếu không phải luận bàn, lúc này Ngụy Vô Kỵ đã biến thành người chết.
- Cái này... Hí!
Thanh âm hít một hơi lãnh khí vang lên liên miên.
Vừa rồi Diệp Chân đánh ngang tay với Ngụy Vô Kỵ đã làm cho bọn người Sa Mộc Siêu, Bao Hồng chấn kinh cực độ, bây giờ chỉ dùng một chỉ trọng thương Ngụy Vô
Kỵ, đơn giản phá vỡ nhận thức của bọn hắn.
Từ lúc nào võ giả Dẫn Linh cảnh đỉnh phong lại mạnh như vậy.
- Nếu Lục Chỉ Ưng Ma La Kinh Thiên không chết, chỉ sợ cũng đến loại trình độ này?
Trong lúc vô tình, Sa Mộc Siêu lại so sánh Diệp Chân với thiên tài La Kinh Thiên đã vẫn lạc của Huyễn Thần tông.
- Đa tạ!
Chắp tay, Diệp Chân tiêu sái quay lại chỗ ngồi.
Ngã ngồi trên mặt đất, ngực tràn đầy vết máu, mặt Ngụy Vô Kỵ lúc xanh lúc trắng, cực kỳ xấu hổ, hắn lại bị một võ giả Dẫn Linh cảnh đỉnh phong đánh bại, việc này truyền đi cũng không ai tin tưởng.
Chủ động khiêu chiến muốn trả lại một ngụm ác khí, kết quả bị người ta thu thập.
Xảy ra chuyện như vậy, tụ hội lần này, Ngụy Vô Kỵ tự nhiên không ở nổi nữa. Hừ lạnh một tiếng, hắn cũng không quay đầu lại rời khỏi võ viện.
- Tuyệt kỹ của Trịnh huynh thật làm cho chúng ta mở rộng tầm mắt, ta kính ngươi một chén!
Trải qua trận này, thái độ của đám người đối với Diệp Chân đột nhiên chuyển biến, từng người tranh nhau mời rượu, tranh nhau kết giao.