Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 265: Thiên Tài Không Xuất Thế
Nước canh từ trên người Ngụy Vô Kỵ tí tách chảy xuống, siết thật chặt trên nắm tay gân xanh hiển hiện, ria mép dính mấy cọng rau bởi vì cái trán co rúm gân xanh mà đang run rẩy.
Tất cả mọi việc, đều đại biểu cho Ngụy Vô Kỵ đã phẫn nộ tới cực điểm.
Phán đoán sai lầm làm cho người vốn tâm cao khí ngạo như hắn cảm thấy rất mất mặt, lại bởi vì chủ quan mà bị nồi canh dính lên người, còn bị một tiểu nữ tử
Lục La cười nhạo, khiến ánh mắt Ngụy Vô Kỵ đột nhiên trở nên vô cùng âm trầm.
Ánh mắt âm trầm vô cùng xẹt qua trên người Diệp Chân, dừng lại trên người Lục La.
- Ngươi hẳn là nữ hiệp Lục La Thanh La tông? Ngụy mỗ bất tài, muốn lĩnh giáo cao chiêu của nữ hiệp!
Mở miệng lên tiếng, răng cửa lớn sáng choang lóe ra hàn quang, sắc mặt tái nhợt của Ngụy Vô Kỵ đột nhiên biến mất, giống như người không liên quan yêu cầu khiêu chiến với Lục La.
Nhưng ai cũng rõ ràng, dưới gương mặt nhìn như bình hòa kia của Ngụy Vô Kỵ ẩn giấu bao nhiêu phẫn nộ.
Mặc dù nói võ giả không phân biệt nam nữ, nhưng trong thiên tính của võ giả, nam võ giả rất ít chủ động khởi xướng khiêu chiến đến nữ võ giả, nhất là nữ võ giả có tu vi thấp hơn mình.
Bản ý của Ngụy Vô Kỵ muốn thu thập Diệp Chân, nhưng Diệp Chân có tu vi Dẫn Linh cảnh đỉnh phong, chênh lệch với hắn thật sự có chút lớn, nếu hắn chủ động khiêu chiến Diệp Chân, hắn còn kéo không xuống mặt đó đến.
Có điều, chuyện ước chiến vơi võ giả chênh lệch một tầng rất thường gặp, hắn chủ động khiêu chiến Lục La cũng coi như tạm chấp nhận được.
Nghe thấy Ngụy Vô Kỵ khiêu chiến, Diệp Chân và Lục La đồng thời đứng lên, Lục La muốn ứng chiến, Diệp Chân thì chuẩn bị thay thế Lục La ứng chiến.
- Ta tới! Nếu ta ngồi nhìn sư muội ta bị người khác khi dễ thì sư huynh ta sẽ không có mặt mũi gặp người! Họ Ngụy, có dám với Hàn Thái ta một trận hay không!
Hàn Thái cưỡng ép đè bả vai xuống Diệp Chân, sải bước nghênh hướng ánh mắt âm trầm của Ngụy Vô Kỵ.
- Có gì không dám!
- Ngụy huynh, hay là ngươi thay quần áo khác trước đi?
Chủ trì lần tụ hội này - Sa Mộc Siêu nói một câu, lần nữa làm cho thần sắc Ngụy Vô Kỵ trở nên vô cùng xấu hổ, hơi có chút buồn bực xuống dưới tắm đổi đồ.
Nửa khắc đồng hồ sau, Ngụy Vô Kỵ và Hàn Thái đại chiến cùng nhau.
Hai người vừa ra tay, lông mày Diệp Chân khẽ nhíu lại.
Chiến thế đối với Hàn Thái có chút bất lợi, Hàn Thái và Ngụy Vô Kỵ đều tu luyện Linh Lực thuộc tính, Hàn Thái tu luyện Linh Lực Thổ thuộc tính, lấy thế đại lực trầm tăng trưởng. Phối hợp với côn pháp cuồng bạo vô cùng, không gì cản nổi.
Nhưng Ngụy Vô Kỵ tu luyện lại công pháp Phong thuộc tính hiếm thấy, tốc độ linh hoạt quỷ dị, mặc dù Linh Lực cũng không tương khắc. Nhưng từ con đường tu luyện thì hoàn toàn khắc chế Hàn Thái.
Đây cũng là nguyên nhân cho đến bây giờ Diệp Chân đều không tu luyện thuộc tính Linh Lực. Thuộc tính Linh Lực cường đại thì cường đại, nhưng một khi bị khắc chế sẽ vô cùng phiền toái, giống như Hàn Thái hiện tại.
Mặc dù Hàn Thái đánh một côn xuống có thể để lại trên mặt đất một hố to, nhưng Ngụy Vô Kỵ nhẹ nhàng giống như một cây lông vũ, mặc cho Hàn Thái mưa to gió lớn, hắn cũng chỉ tung bay theo gió.