Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 260: Nhân Lang Kỳ
- Lục La sư muội, thật xin lỗi, tu vi đường đệ ta bị vây ở Dẫn Linh cảnh đỉnh phong đã lâu, nhu cầu cấp bách cần một viên Uẩn Linh Đan, ta cũng bất đắc dĩ...
Văn Thiên Ngọc đạp không mà đến, gương mặt tỏ ra vẻ áy náy, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Chân lại tràn đầy đắc ý.
- Lục La sư muội, nghe Bích Tâm chân nhân nói, đại biểu ca theo ngươi....
- Hư tình giả ý! Ra ngoài!
Lục La giận dữ mắng mỏ một tiếng khiến cho sắc mặt Văn Thiên Ngọc đến đây khoe khoang trở nên cực xấu hổ, thần sắc cũng đột ngột trở nên u ám.
- Lục La sư muội...
- Ra ngoài, ta không muốn gặp lại ngươi!
Tính tình Lục La có chút giống với Liêu Phi Bạch, đều vô cùng nóng tính, thuộc kiểu người sắc mặt không chút thay đổi, một vài tiếng giận dữ mắng mỏ cũng khiến cho Văn Thiên Ngọc hơi tức giận.
- Lục La, ta cũng nghĩ không thông, đại biểu ca ngươi có cái gì tốt, ngươi lại cứ coi trọng phế vật như thế?
- Một võ giả đột phá đến Hóa Linh cảnh đều cần Uẩn Linh Đan, có thể có bao nhiêu thiên phú huyết mạch? Vì sao ngươi lựa chọn hắn? Ta có điểm nào kém hắn?
- Trung phẩm huyết mạch thiên phú Lục mạch, tu vi Hóa Linh cảnh tứ trọng, lời nói khoác lác, cũng chỉ cách xa một bước với trưởng lão Hồn Hải cảnh trong tông môn, ngươi làm sao lại có thể lựa chọn hắn?
Xem ra, Văn Thiên Ngọc là kiểu người đố kị rất nặng, nhưng sắc mặt Diệp Chân lập tức âm trầm xuống, Văn Thiên Ngọc này có bụng dạ hẹp hòi, Diệp Chân hắn không xen vào, nhưng mắng Diệp Chân hắn là phế vật, đây là đang vũ nhục Diệp Chân.
- Họ Văn, dám nói lại không? Ta thấy ngươi cũng muốn chết rồi!
Thanh âm Diệp Chân có chút lớn.
- Ừm?
Văn Thiên Ngọc lập tức quay đầu nhìn về phía Diệp Chân.
- Họ Trịnh, ngươi nói ta đang tìm cái chết?
- Nếu như không phải ở Thanh La tông, đầu của ngươi sớm đã bay lên, máu sớm đã chảy khô!
Diệp Chân lạnh lùng nói.
Tuy tức giận, Diệp Chân vẫn cố hết sức giữ lý trí. Trên địa bàn Thanh La tông người ta dạy dỗ đệ tử chân truyền người ta, đó là Diệp Chân đang chán sống.
- Ha ha, ha ha....
Đột nhiên Văn Thiên Ngọc cười khan vài tiếng, chỉ vào Diệp Chân, một mặt trào phúng.
- Họ Trịnh, đây là chuyện cười buồn cười nhất ta nghe qua trong năm nay.
- Ngươi chỉ là một Dẫn Linh cảnh đỉnh phong, miễn cưỡng đối phó với Hóa Linh cảnh nhất trọng xem như vận khí. Còn muốn trừng trị Hóa Linh cảnh tứ trọng như ta? Không cần ta đánh, một đầu ngón tay của ta, đều có thể ấn chết ngươi!
Cười nhạo một tiếng, Diệp Chân chỉ cười lạnh.
- Làm sao, không phục đúng không?
- Không phục, tới đánh với ta một trận! Có dám hay không? Để Lục La nhìn, ai mới là nam nhân chân chính!
Lồng ngực Văn Thiên Ngọc đập đến vang động trời, trong đôi mắt, lại hiện lên một tia âm độc.
Chỉ cần Diệp Chân dám động thủ, hắn sẽ đánh cho Diệp Chân không thể nhúc nhích.
Vốn dĩ Văn Thiên Ngọc vẫn ôm một tia hi vọng đối với chuyện hắn và Lục La, cho nên hôm trước đến tìm Diệp Chân ra oai phủ đầu, hắn rất thận trọng, ít nhất không thể để Lục La xem thường.