Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 245: Nghi Ngờ
Bảy ngọn núi cao ở xung quanh khiến cho ngọn núi nhỏ bé nhất ở giữa trở nên không giống núi cao mà giống như sơn cốc.
Nhìn qua, trong sơn cốc tràn đầy khí độc màu đỏ trắng lẫn lộn trôi lững lờ, khó tìm thấy vật sống, địa hình khó phân biệt. Nhìn từ xa, Diệp Chân chỉ có thể phát hiện thảm thực vật trong sơn cốc rất tươi tốt, không phát hiện gì thêm.
- Đến đây thì phải tìm tòi một chút, nhưng cần rất chú ý đề phòng đám khí độc màu sắc sặc sỡ này!
Đột nhiên, một luồng gió núi nhẹ nhàng chậm rãi thổi qua, một sợi khí có mùi thoang thoảng xông vào mũi, cơ thể lắc lư một chút, Diệp Chân lập tức cảm thấy chóng mặt hoa mắt, vận chuyển linh khí quanh cơ thể trở nên chậm lại mấy lần.
- Khí độc thật mạnh!
Diệp Chân ngạc nhiên, cách xa nơi đó như vậy, chỉ không cẩn thận hít phải một mùi hương rất nhỏ đã khiến cho hắn có dấu hiệu trúng độc.
Diệp Chân vội vàng nín thở ngưng khí, luân phiên vận chuyển Linh Lực, mới bỏ đi tia khí độc vừa mới hít vào, ánh mắt của nhìn về phía khí độc nhiều màu sặc sỡ nà, cũng trở nên cẩn thận hơn.
Hễ là rừng rậm núi cao, không khí khó lưu thông, hoặc tụ tập nhiều vật có độc, hoặc là nơi chồng chất xác chết sẽ hình thành đủ loại khí độc.
Trong các loại khí độc, màu sắc càng tươi sáng, khí độc càng nguy hiểm.
Giống như loại khí độc này, người bình thường chỉ hít vào một chút, sẽ mau chóng chết đi, võ giả cảnh giới Chân Nguyên, Dẫn Linh nếu như hít vào vài ngụm, cũng sẽ trúng độc rất sâu, khó mà cứu chữa.
Phần lớn tình huống, võ giả cảnh giới Hóa Linh cảnh tu luyện Hậu Thiên linh thể tới đại thành, sức chống cự chất độc sẽ được đề cao, nhưng mà khi gặp phải loại khí độc màu sắc sặc sỡ này cũng phải vô cùng cẩn thận.
Nhưng mà khí độc vẫn chỉ là vật chết. Chỉ cần chuẩn bị kỹ càng cũng không phải cấm địa nào chạm vào là chết.
Lúc này, Diệp Chân cảm thấy vừa rồi gặp được hai người Hà Khánh Băng và Điền Phong có phải phóng đại quá mức?
Vừa ngậm một viên giải độc đan trong miệng, Diệp Chân vừa vận chuyển Linh Lực, phong bế miệng mũi, dùng nội tức do vận chuyển Linh Lực sinh ra, thay thế cho sự hô hấp của miệng mũi.
Pháp môn nội tức rất đơn giản, trên cơ bản thì sau khi tu vi đạt tới Chân Nguyên nhị trọng đều có thể làm được.
Diệp Chân bay qua núi, từng bước từng bước. Xuống chân núi, đi vào nơi khí độc đậm đặc.
Sau khi Diệp Chân bước vào sơn cốc đầy khí độc, hai người Hà Khánh Băng và Điền Phong từng “tốt bụng” nhắc nhở Diệp Chân, đột nhiên xuất hiện ở nơi Diệp Chân vừa đứng yên.
- Đại ca, ngươi nói tên này có phải tới tìm bảo vật hay không? Hắn có thể tìm thấy chỗ kia không?
Điền Phong hơi lo lắng nhìn theo thân ảnh Diệp Chân biến mất.
- Nếu không phải như thế, tại sao hắn vừa nghe chúng ta nói đặc điểm của bảy ngọn núi trên tàng bản đồ đã vội vã xông tới? Mà hắn đã đi vào trong sơn cốc đầy khí độc kia rồi.
- Đúng là vào trong đó rồi, nhưng ta không biết hắn có thể vào sâu bên trong sơn cốc hay không. Có thể giúp chúng ta tìm được một con đường sống, chỉ sợ hắn là võ giả đi rèn luyện, gặp khó khăn sẽ rời đi!
Điền Phong cau mày.
- Gặp khó khăn sẽ rời đi?
Hà Khánh Băng cười ha ha.
- Lão nhị, ngươi còn không biết tính tình của đám võ giả này rồi. Võ giả chỉ cần biết tới một chút xíu tin tức về bí cảnh, di phủ, thậm chí thiên tài địa bảo, tên nào cũng giống như Yêu Thú ngửi thấy mùi máu tươi, ai sẽ lùi bước?