Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 242: Giết Huyết Hồ
Ba thân ảnh Linh Lực loé lên phân ra ba hướng trước, sau, trái nhanh như tia chớp đánh về phía Trần Thái.
Trần Thái rất rõ ràng, trong đó có hai đạo là nhuyễn ảnh, nhưng ba đạo huyễn ảnh Linh Lực lấp loé quanh người, đừng nói ban đêm, ngay cả ban ngày cũng không phân biệt được thật giả.
Huống chi, thời gian cho hắn phán đoán lại quá ngắn.
Có điều, Trần Thái cũng không phải đồ ngốc.
Kiếm quang vừa lên, trảm ra một chiêu kiếm Dạ Chiêu Bát Phương, linh cương hộ thể quanh người trong tích tắc cũng lay động đến cực hạn.
Đây là phương pháp ứng đối tốt nhất mà Trần Thái trong thời gian ngắn nghĩ ra được.
Một kiếm này chỉ có thể phá vỡ huyễn ảnh của đối phương, Trần Thái cũng đã chuẩn bị tốt để đón đỡ một chiêu của Diệp Chân.
Theo Trần Thái thấy, tu vi của hắn và Diệp Chân không sai biệt lắm, nhưng Diệp Chân đang giữ trong tay trung phẩm bảo kiếm Huyền Dương Kiếm, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng bản thân mình chắc chắn sẽ bị thương.
Chỉ cần bất thình lình phá vỡ huyễn ảnh đằng sau, cho dù sau khi bị thương, trước mặt Diệp Chân hắn cũng có thể chống đỡ mấy hơi, trong lúc đó, sư tôn hắn -
Huyết Hồ Kiếm Doãn Khai Niên có thể kịp thời chạy tới.
Đây là tính toán của Trần Thái!
Thế nhưng tính toán vĩnh viễn là tính toán, không phải hiện thực!
Phốc phốc!
Kiếm quang hiện lên hai phát liên tiếp, huyễn ảnh phía trước và bên trái của Trần Thái tan biến như bọt khí.
Xùy!
Tiếng xé gió ngắn mà nhanh bỗng nhiên vang lên từ sau lưng Trần Thái.
Một đạo kiếm quang như roi hướng từ phần cổ của Trần Thái cuốn ngược tới, gần như là đồng thời, Trần Thái ý thức được nguy hiểm, cương khí hộ thể quanh người lay động đến cực hạn.
Quang hoa từ Linh Lực loé lên khiến Trần Thái giống như một ngôi sao sáng chói trong bầu trời đêm.
Không, phải nói là sao băng mới đúng!
Như sao băng lóe lên một cái rồi biến mất!
Quang hoa Lưu Vân kiếm cương tăng vọt từ phun ra ngoài từ Huyền Dương kiếm, dược đạo kiếm mạch thứ nhất mà trợ lực, dùng Huyền Dương Kiếm thi triển Lưu Vân Kiếm quyết, huyền ảo bực nào, vừa chạm vào, cương khí hộ thể sáng chói của Trần Thái đã bị Lưu Vân kiếm cương của Diệp Chân xé mở như một tờ giấy lộn.
Thật ra Trần Thái cũng đủ để kiêu ngạo!
Để cho ổn thoả, Diệp Chân dùng kiếm mạch thần thông, công thêm sức mạnh của Huyền Dương kiếm, chứ nếu dùng kiếm phổ thông thì không cách nào có thể một kích lấy mạng Trần Thái, nên cố ý vận dụng Lưu Vân kiếm cương.
Xoát!
Đầu Trần Thái phóng lên tận trời, linh cương hộ thể quanh người vừa mới sáng lên, giống như một ngôi sao băng thoáng qua rồi biến mất.
Khi đầu mình bay lên, con mắt của Trần Thái trợn trừng nhìn về phía thi thể đang rơi xuống dưới.
- Thân thể của ta thế nào lại….
- Thái nhi!
Thấy một màn như vậy, Doãn Khai Niên đang cách Diệp Chân chỉ còn khoảng ba bốn dặm nhìn đến muốn rách cả mí mắt!
Lấy thực lực của một võ giả Hoá Linh cảnh ngũ trọng như hắn, cảm giác kia, giống như đầu của đồ đệ trước mặt mình tự bay lên, một màn chém giết này, Doãn Khai Niên có một loại cảm giác muốn điên.