Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 235: Tám Thanh Tàn Kiếm Màu Đỏ
- Vì sao ta không thể ở chỗ này?
- Sưu tập kỳ linh dị bảo khắp thiên hạ, kỳ công bí tịch đều là công việc của ta.
Huống hồ, rất nhiều thành viên trong lầu đều sẽ ủy thác Vạn Tinh Lâu thay bọn hắn lưu ý thậm chí mua xuống một ít bảo bối hiếm thấy, cho nên, mỗi một buổi đấu giá, ta đều sẽ có lưu ý thậm chí tự mình tham gia!
Hải Lạc Sương mới mở miệng chính là lộ ra được chỗ tốt của Vạn Tinh Lâu, dụng ý không nói cũng hiểu.
- Nghe vào hình như không tệ!
Diệp Chân cười cười, hào phóng ngồi xuống bên cạnh Hải Lạc Sương.
- Thế nào, Trịnh thiếu hiệp có ý tứ gia nhập hay không?
Đối mặt Hải Lạc Sương lần nữa nhiệt tình, Diệp Chân chỉ có thể cười khổ từ chối.
Nguyên bản hết lần này đến lần khác mời là để cho người ta phi thường không thích, nhưng dưới lời mời của Hải Lạc Sương lại làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác ngượng ngùng.
Lâu chủ Vạn Tinh Lâu Hải Lạc Sương này quá biết làm người.
- Trịnh thiếu hiệp, ngươi rất may mắn, ta nghe ngóng, lần này, tham gia đấu tàn kiếm màu đỏ chừng tám thanh, có điều, không ít người tới tranh đoạt, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.
- Tám thanh?
Diệp Chân có chút kinh hãi, con số này, rất nhiều. Diệp Chân canh giữ ở Linh Kiếm Phần Sơn nửa năm cũng chỉ vận khí tốt được hai thanh mà thôi.
Dưới tình huống bình thường, cho dù Võ giả Hóa Linh cảnh thủ một năm, thu hoạch cái bốn năm thanh tàn kiếm màu đỏ đã coi như vận khí tốt.
Dù sao ngoại trừ chừng nửa năm một lần đại phun trào ra, các lần phun nhỏ phát ra một hai thanh tàn kiếm màu đỏ đều là rất may.
Sàn bán đấu giá thiết kế khu vực khách quý phi thường tốt, có một cửa sổ to lớn.
Có thể nhìn tình cảnh toàn bộ sàn bán đấu giá không sót gì.
Ngoại trừ lầu hai mười mấy khách quý ra, toàn bộ đại sảnh cũng chỉ có không đến 100 cái ghế.
- Cuộc bán đấu giá này, quy mô hình như không lớn.
Diệp Chân nói.
- Quy mô lớn hay không lớn, cũng không phải xem số người, mà xem giá sau cùng, xem tài lực! Trịnh thiếu hiệp có thể không biết, cái nghề bán đấu giá này không giống với những người khác, càng nhiều người tham gia càng không có đồ tốt, quy mô càng nhỏ. Thường thường một ít đấu giá hội trong vòng nhỏ lại có một ít đồ tốt xuất hiện.
Hải Lạc Sương cười nói.
- Như vậy sao?
Cái khái niệm này đúng là khác biệt so với nhận thức trước đó của Diệp Chân, Diệp Chân nghe có chút không hiểu rõ.
- Trịnh thiếu hiệp lần đầu tiên tham gia đấu giá hội? Cái gọi tiền tài không để ra ngoài, lại cái gọi tiền tài động nhân tâm. Ai cũng không nguyện ý bị người khác nhìn chằm chằm vào. Nhất là trong tình huống các võ giả ước thúc cực ít.
- Không tin thì Trịnh thiếu hiệp nhìn kỹ một chút người tham gia đấu giá bên trong đại sảnh, ngươi sẽ có phát hiện.
Hải Lạc Sương nói.
Mang theo vẻ nghi hoặc, Diệp Chân công tụ hai mắt. Ánh mắt cẩn thận đảo qua các loại người tham gia đấu giá bên trong đại sảnh, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.