Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 232: Kiếm Chưa Ra, Địch Đã Bại
- Nếu như ta là ngươi, ta sẽ ngoan ngoãn đứng dậy, từ bỏ hai thanh tàn kiếm màu đỏ này, sau đó đi xa xa, miễn cho bị giết.
Một thanh âm mang theo lấy mấy phần trêu chọc, lại tràn đầy sát khí, đột ngột vang lên trên đỉnh đầu Diệp Chân.
Cảm nhận được khí thế Võ giả Hóa Linh cảnh đặc hữu trên đỉnh đầu, ngón tay Diệp Chân run lên, thời gian dần qua ưỡn thẳng lưng.
Chỗ trăm mét trên đỉnh đầu Diệp Chân, một thanh niên tuấn lãng mày kiếm mắt sáng, nhưng chỗ cái cằm có một nốt ruồi lớn màu đen đang lạnh lùng chằm chằm vào Diệp Chân, trong ánh mắt nhìn về phía Diệp Chân, tràn đầy khinh thường.
- Vốn tưởng rằng các ngươi đi đoạt tàn kiếm màu vàng, không ngờ, như thế cái nhặt nhạnh cơ hội chỗ tốt cũng không cho ta!
Diệp Chân không sợ hãi chút nào cười, mũi kiếm Trường Phong kiếm giữ trong tay phải có chút giương lên, chính là thủ thế Phong Vân kiếm pháp.
Diệp Chân không đoạt là không đoạt, nhưng thịt đã đến bên miệng, Diệp Chân tuyệt đối sẽ không buông tha.
- Hừ, tàn kiếm màu đỏ há lại Dẫn Linh cảnh các ngươi.....
Nốt ruồi thanh niên lời mới vừa nói phân nửa, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Bởi vì hắn phát hiện, nháy mắt Diệp Chân mũi kiếm giương lên, khí thế quanh người đang cấp tốc tăng lên.
Kinh người hơn chính là, khí thế kia, trong lúc mơ hồ thậm chí có thể chống lại hắn.
- Bảo vật khắp thiên hạ đều bằng bản sự!
Nhẹ đinh một tiếng, thần niệm của Diệp Chân đột nhiên rơi xuống phía trên kiếm mạch thần thông.
Ông!
Kiếm mạch thần thông đột ngột hiển hiện, trong cơ thể Diệp Chân vang lên không thôi!
Cơ hồ là đồng thời, khí thế Diệp Chân lần nữa cấp tốc kéo lên biến đổi.
Nếu như nói, lúc trước khí thế Diệp Chân tăng lên chỉ là thực lực của bản thân, khí thế Phong Vân kiếm pháp.
Vậy bây giờ kéo lên chính là một thanh kiếm, một thanh trường kiếm trực chỉ trên không trung.
Xem ở trong mắt võ giả có nốt ruồi, Diệp Chân thời khắc này căn bản là một thanh trường kiếm đứng ngạo nghễ giữa thiên địa.
Một sát na này, võ giả có nốt ruồi trong lúc mơ hồ có một loại người tại chỗ cao, nhưng cảm giác thấp hơn Diệp Chân.
Vừa nghĩ đến đây, võ giả có nốt ruồi lập tức kinh hãi, hắn hiểu được, đây là ảo giác hắn bị khí thế của Diệp Chân áp chế đưa đến.
- Bản sự? Chỉ bằng bản sự của Dẫn Linh cảnh đỉnh phong như ngươi sao?
Khí thế bị áp chế, làm cho võ giả nốt ruồi cũng không lập tức ra tay, tùy tiện ra tay sẽ bị thua thiệt. Mũi kiếm cũng giương lên, Linh Lực quanh người trong nháy mắt phá thể mà ra, khí thế điên cuồng kéo lên.
- Liều mạng mà thôi, ai không biết?
Bảy chữ này vừa ra khỏi miệng, mênh mông Linh Lực trong cơ thể Diệp Chân lập tức tuôn hướng ra thân mũi kiếm, trong thời gian ngắn, trong ánh mắt Diệp Chân chỉ còn lại Trường Phong kiếm trong tay.
Mũi kiếm được Phong Vân kiếm quyết thôi động, âm thanh kiếm quang xì xì không ngừng vang lên, một trận gió lốc đã ngưng ra trên mũi kiếm của Diệp Chân, chỉ chờ võ giả có nốt ruồi động thủ thì trong tích tắc khí đó sẽ đánh ra.