Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 227: Kiếm Mạch Thần Thông Dị Thường
Xung quanh tàng bảo đồ da thú đã đổi thành màu nâu đen, hình như khá lâu rồi, mở rộng ra ước ba thước vuông, núi non sông ngòi cây rừng bên trên đều được vẽ vô cùng rõ ràng.
Trong một dãy núi lớn, một chấm đỏ vô cùng bắt mắt, hình như là chỗ bảo tàng.
Nhưng mà trên bản đồ không có khác biệt lớn, lại không có văn tự đánh dấu, vô cùng khó có thể phân biệt.
Nhưng mà có một dòng sông xuyên qua toàn bộ bản đồ, chảy qua vài đại sơn vô cùng bắt mắt, có thể làm thành vật tham chiếu.
Theo Diệp Chân biết, bên trong Hắc Long Vực, loại dòng sông chảy qua vài tòa đại sơn vẫn như cũ như nước chảy cũng không lớn, mà trong Hắc Long Vực, chỉ có ba dòng sông Hắc Thủy, Thăng Long Giang, Phù Hồng Hà là trường hợp đặt biệt.
Nhưng trong ba dòng sông này, ngắn nhất là sông Hắc Thủy cũng dài mười tám vạn dặm, chảy qua hai nước, vô cùng khó có thể phán đoán.
Có điều, ở chỗ đại sơn này, sông lớn trên bản đồ uốn lượn phân ra bốn nhánh sông, trong đó một nhánh sông, lại chảy ngang qua, rất đặc thù.
Diệp Chân coi đây là đặc thù, cẩn thận so sánh với linh đồ địa hình quân dụng.
Nhưng coi như Diệp Chân có linh đồ địa hình quân dụng, tìm ra cái này bốn chi nhánh sông đặc thù này cũng hết sức gian nan.
Không gì khác, linh đồ địa hình quân dụng quá lớn, so sánh từng cái là một lượng công việc phi thường khổng lồ.
Có điều, so với Vương Hưng Nghiệp không có đầu mối, Diệp Chân tìm lâu thêm chút thời giờ vẫn có thể tìm ra.
Cuối cùng, Diệp Chân tập trung vào hai nơi rất tương tự.
Một là ở trung bộ Phù Hồng Hà, An Thai Sơn ở Tây Bộ Cổ An quốc, nơi đó, Phù Hồng Hà phân ra bốn đầu nhánh sông, trong đó một đầu chảy ngang, hơn nữa những vật tham chiếu nhỏ xíu khác cũng phi thường giống nhau.
Một chỗ khác lại ở phần đuôi của Thăng Long Giang, Dã Lan Sơn - cảnh nội Huyễn Thần đế quốc, nơi đó cũng có bốn đầu nhánh sông Thăng Long Giang, vật tham chiếu nhỏ xíu so với An Thai Sơn hơi có khác biệt.
Nhưng tàng bảo đồ này là nhân công vẽ tay, có chỗ sai số là phi thường bình thường.
Lần này Diệp Chân đi ra ngoài, chủ yếu vì tìm kiếm thời cơ sớm đột phá đến Hóa Linh cảnh. Hơn nữa, bởi vì Hắc Thủy quốc trong vòng một hai năm sẽ nghỉ ngơi lấy lại sức, cũng không chủ động bốc lên chiến sự, cho nên thời gian của Diệp Chân rất sung túc.
Hơn nữa từ trên bản đồ xem, hai nơi này có thể là đại sơn chứa tàng bảo. Đều xem như tiện đường, cho dù không đúng thì cũng không phải quá xa.
Diệp Chân muốn đến Huyễn Thần đế quốc thì phải từ Kiếm Nguyên đế quốc thay đổi tuyến đường, đi ngang qua Cổ An quốc, sau đó mới có thể đến nơi, mà thứ nhất chỗ tàng bảo hư hư thực thực ở An Thai Sơn, trên cơ bản là một chỗ ngoặt.
- Đoạn đường này chạy đi cũng không thú vị, có bảo đồ tầm bảo cũng có thể giải buồn bực!
Nghĩ như thế, Diệp Chân cứ dựa theo lộ tuyến mình đã định ra tiến về Cổ An quốc.