Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 186: Nộ Sát
Cái gì?
Diệp Chân mới đột phá đến Dẫn Linh cảnh hậu kỳ hai tháng trước, hiện tại lại đột phá đến Dẫn Linh cảnh đỉnh phong?
Đây là tốc độ đột phá dạng gì a?
Dẫn Linh cảnh hậu kỳ đến Dẫn Linh cảnh đỉnh phong, đừng nói hai tháng, cho người bình thường, một năm thậm chí hai năm đều chưa chắc có thể đột phá.
Cái tốc độ đột phá này, Hàn Thạch không có nói sai, thật đúng là biến thái.
Thời khắc đám người kinh ngạc cũng hiện lên một ít tâm tư khác.
Hàn Thạch nói hai tháng, thế nhưng đã tiến vào Ma Hồn chiến trường này hai mươi mốt ngày, cũng tính thêm vào.
Mới qua hai mươi mốt ngày thời gian, thêm một tháng trước đó, Diệp Chân có thể đột phá một tiểu cảnh giới?
Ai mà tin?
Huống hồ, trước khi tiến vào Ma Hồn chiến trường, tu vi Diệp Chân vẫn là Dẫn Linh cảnh hậu kỳ.
Nói một cách khác, Ly Thủy Tông Thường An nói đúng ——trong vòng hai mươi mốt ngày này, Diệp Chân có khả năng cực lớn là trốn ở trong một góc khác khổ tu!
Khổ tu ai cũng làm, nhưng những người khác đang liều chết làm việc, một mình ngươi lại khổ tu, oán khí này lập tức tăng vọt.
Thường An làm sao có thể không thể tưởng ra được điểm này.
Không biết chân chính nổi giận hay mượn đề tài để nói chuyện của mình, Thường An tay chỉ vết thương khổng lồ ở trước ngực bụng mình, hướng về phía Diệp Chân gầm hét.
- Nhìn xem! Nhìn xem!
- Chúng ta tại liều mạng đổ máu thu thập Ma Hồn Huyết Tinh, ngươi ngược lại rất tốt, trực tiếp trốn ở một nơi hẻo lánh tu luyện?
- Ngươi xứng đáng với lời Chung trưởng lão nhắc nhở không?
- Ngươi xứng đáng với ức vạn bá tính Hắc Thủy quốc không?
- Ngươi còn có hay không một điểm. . . .
- Ngươi sao lại nói thế? Miệng ngươi thế nào mà cay độc…?
Hàn Thạch cực kỳ bất mãn hướng về phía Thường An gầm lên.
Một câu tiếp một câu chỉ trích cùng chụp mũ lại làm cho Diệp Chân hoàn toàn nổi giận.
Làm cho Diệp Chân buồn bực nhất là, những người khác bị Thường An kích động cũng lộ ra vẻ hoài nghi, ngay cả Cao Hành Liệt cũng một mặt không hiểu nhìn Diệp Chân.
Thậm chí còn đội trưởng lần Ngũ Quốc đại hội lần này -Tam hoàng tử Chu Hỗn cũng một mặt âm trầm nhìn về phía Diệp Chân. Oán khí mười phần!
Cheng!
Thiên Tinh Kiếm đột nhiên ra khỏi vỏ, kiếm quang nhanh như tia chớp rơi về phía đỉnh đầu Thường An, thần sắc mọi người đồng thời ngẩn ngơ, cho rằng Diệp Chân tức giận nên muốn tiêu diệt Thường An!
- Dừng tay!
Đông Uy kinh hô lên nhưng đã chậm.
- Câm miệng!
- Nói thêm nữa một chữ, lão tử liền bổ ngươi!
Diệp Chân nghiêm nghị quát. kiếm quang Diệp Chân đang lơ lửng cách một tấc chỗ trên đỉnh đầu Thường An.
- Diệp sư huynh, không thể!
Hàn Thạch cùng Cao Hành Liệt đồng thời khuyên.
- Diệp Chân, ngươi làm gì? Muốn nội chiến? Nhanh thu kiếm cho bản vương!
- Thường An nói ngươi vài câu làm sao vậy? Thường An không nói ngươi, ngay cả bản vương cũng phải nói ngươi, chuyện này, ngươi nhất định phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng! Không chỉ là ngươi, chính là Tề Vân tông các ngươi cũng phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng! Làm hỏng thời cơ, mất Chiến Hồn Huyết Kỳ tính thế nào?
Tam hoàng tử Chu Hỗn rống giận.
- Thế nào, bị ta nói trúng. Thẹn quá thành giận đúng không?
Có người làm chỗ dựa, lá gan Thường An đột nhiên biến lớn, lại trào phúng lên Diệp Chân.