Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 179: Không Trung Trinh Sát
Đùng! Đùng! Đùng!
Phía trên vùng bình nguyên bát ngát đỏ như máu, trống trận trầm thấp mà sục sôi giống như từng nhát trọng chùy, mỗi một tiếng trống đều làm cho nhiệt huyết lòng người sôi trào!
Trong tiếng trống trận, nhiều tiểu đội Ma Hồn mười người, thậm chí đại đội trăm người, giống như dòng suối nhỏ từ bốn phương tám hướng tụ tới, tụ hợp về phía quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người này.
Ma Hồn bách nhân tướng cô độc tiến lên, cũng theo dòng người từ bốn phương tám hướng hội tụ vào, cùng một chỗ hội tụ về phía quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người.
Có điều, Ma Hồn bách nhân tướng này nếu so với binh sĩ Ma Hồn khác thì hơi có chút khác biệt, phía sau của hắn có một tiểu Miêu nho nhỏ dễ thương đang theo sau.
Người này chính là Diệp Chân!
Sau khi biến ảo thành Ma Hồn bách nhân tướng, Diệp Chân phát hiện có lẽ hình thể của Ma Hồn bách nhân tướng không khác bản thân nhiều lắm, cho nên tiêu hao khi duy trì biến ảo vô cùng nhỏ.
Diệp Chân đánh giá một chút, lấy tu vi của hắn, mặc dù không làm nhiệm vụ gì cũng có thể dễ dàng duy trì biến ảo thành Ma Hồn bách nhân tướng ít nhất một ngày.
Phát hiện này làm cho Diệp Chân cuối cùng hướng đi theo chi quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người này.
Nhưng an trí Vân Dực Hổ tiểu Miêu thế nào cũng là một vấn đề.
Rời khỏi Diệp Chân quá xa thì sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khắp nơi trên chiến trường Ma Hồn đều là nguy cơ.
Nhưng quá gần Diệp Chân lại sợ bị Quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người phát hiện, bị săn giết.
Sau khi cân nhắc kỹ lương, Diệp Chân quyết định để Vân Dực Hổ tiểu Miêu thi triển Bí thuật Càn Khôn Như Ý, thu nhỏ hình thể đến trình độ người vật vô hại, theo sát mình, một đường đi theo Quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người.
Trưởng thành đến hiện tại, Diệp Chân sẽ không làm loại chuyện đánh cược vào vận khí.
Ý đồ lẫn vào Quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người này của hắn là phi thường nguy hiểm. Nếu như còn mang Vân Dực Hổ tiểu Miêu theo trên người, thời khắc mấu chốt còn có thể dùng để thoát hiểm.
Dù sao tốc độ phi hành của Yêu Thú không phải võ giả có thể so sánh.
Vân Dực Hổ tiểu Miêu phi hành hết tốc lực, Hóa Linh cảnh võ giả bình thường cũng sẽ đuổi không kịp.
Diệp Chân đoán, nếu như hành động của hắn bị bại lộ, thời khắc mấu chốt cưỡi Vân Dực Hổ lên không, như vậy trong toàn bộ quân đoàn ngàn người, chỉ có đoàn trưởng của Quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người mới có thể trên không trung đuổi theo Vân Dực Hổ.
Dựa vào bản nguyên kiếm mạch, thoát khỏi một người truy sát vẫn tương đối dễ dàng.
Đùng! Đùng! Đùng!
Tiếng trống trận vang lên, Diệp Chân đạp trên tiết tấu trống trận, từng bước một đuổi theo Quân đoàn Ma Hồn hắc giáp ngàn người.
Có lẽ bởi vì hình thể Vân Dực Hổ tiểu Miêu có phần nhỏ, hoặc có lẽ vì theo bên người Diệp Chân – một Ma Hồn bách nhân tướng, tiểu đội Ma Hồn mười người thậm chí là đại đội Ma Hồn trăm người đi ngang qua bên người Diệp Chân đều không có để ý tới Vân Dực Hổ tiểu Miêu.
Điều này cũng làm cho Diệp Chân hơi có chút yên tâm.
Giống như những binh sĩ Ma Hồn bình thường, mắt Diệp Chân nhìn thẳng nhìn về phía trước.