Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 177: Ác Chiến Đại Đội Trăm Người
- Rống!
Thủy Hỏa Kim Viên gào thét truyền ra từ cách đó vài dặm.
Diệp Chân cả kinh, xoay mình bay lên ngự không, thấy Hổ Văn thanh niên Nam Man bộ - Đạt Hải đang thúc giục năm con yêu thú của hắn ác chiến với một đội quân Ma Hồn trăm người.
Tu vi tướng lĩnh của đội quân Ma Hồn trăm người đã đạt tới Hóa Linh cảnh nhị tam trọng lại bị Đạt Hải kia dùng trung phẩm bảo cung bắn ra liên tiếp ba tiễn nổ tung.
Một màn này, Diệp Chân nhìn thấy mà nổi cả gai óc.
- Hỗn đản này không phải không truy giết ta à? Làm sao lại trùng hợp xuất hiện sau lưng ta như vậy?
Diệp Chân không chút do dự cưỡi lên Vân Dực Hổ, hóa thành một đạo bạch quang nhanh chóng bay đi.
Lúc đang bay, tiện tay cầm ra một nắm Yêu đan Nhân Giai Thượng phẩm trong trữ vật giới chỉ, nhét vào trong miệng Vân Dực Hổ, phi hành tốc độ cao thời gian dài, Vân Dực Hổ tiêu hao vô cùng lớn, Yêu đan và Linh Tinh chính là thứ bổ sung tốt nhất cho Vân Dực Hổ.
Sau trăm hơi thở, Đạt Hải giải quyết hết đội quân Ma Hồn trăm người, đi tới nơi Diệp Chân giết chết Bộ Trường Hiên, hít hà mũi, lại sờ lên máu tươi trên mặt đất, oán hận dậm chân.
- Lại để tên hỗn đản này chạy mất! Có điều, máu tươi còn chưa hoàn toàn ngưng kết, thời gian rời đi tuyệt đối không vượt quá một phút đồng hồ.
- Đuổi!
Lần nữa cưỡi lên Thủy Hỏa Kim Viên, Đạt Hải mang theo yêu thú của hắn trùng trùng điệp điệp đuổi theo hướng Diệp Chân vừa rời khỏi.
- Dám giết tộc nhân của ta, chắc chắn phải chết!
Trong con ngươi của Đạt Hải tràn đầy lửa giận.
...
Bành! Bành! Bành!
Diệp Chân đang chém giết một đội quân Ma Hồn mười người, đột nhiên nghe được âm thanh chấn động từ phương xa truyền đến.
- Trời ơi, gia hỏa này thật sự là âm hồn bất tán!
Ma Hồn Huyết Tinh rớt xuống đất cũng không kịp nhặt, Diệp Chân vội vàng cưỡi lên Vân Dực Hổ, vội vàng chạy trốn.
Ngay lúc đó, Hổ Văn thanh niên Đạt Hải cưỡi Trùng Tiêu Lôi Ưng xông lên bầu trời, thấy Diệp Chân đang chạy trốn, cười lạnh một tiếng, khóe miệng phát ra âm tiết kỳ dị, hai cánh của Trùng Tiêu Lôi Ưng chấn động, giống như một đạo thiểm điện, điên cuồng đuổi theo hướng Diệp Chân cưỡi Vân Dực Hổ.
Tốc độ của Trùng Tiêu Lôi Ưng rất nhanh, nhưng Vân Dực Hổ trời sinh có thể điều khiển gió mây, cũng không kém bao nhiêu, đôi cánh ngắn nhỏ đầy thịt cử động, phong vân khuấy động, trong nháy mắt tốc độ tăng lên gấp nhiều lần.
Nhưng, Vân Dực Hổ tiểu Miêu hiện tại vẫn chưa trưởng thành, chỉ có tu vi Địa Giai Hạ phẩm, tu vi chênh lệch như vậy khiến cho tốc độ Vân Dực Hổ tiểu Miêu chậm hơn so với Trùng Tiêu Lôi Ưng một đến hai phần mười.
Dưới tình huống chênh lệch tốc độ, khoảng cách của Trùng Tiêu Lôi Ưng và Vân Dực Hổ đang không ngừng bị rút ngắn.
- Bây giờ, ta xem ngươi trốn nơi nào?
Khoảng cách càng ngày càng gần, thời gian dần trôi qua, khoảng cách giữa hai người trên bầu trời chỉ còn lại mười dặm!