Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 165: Dẫn Linh Chiến Với Hóa Linh
Trên võ đài, Diệp Chân đứng đối mặt với Khuất Chiến Càn, con mắt đều không cử động, nhìn chằm chằm vào đối phương, tròng mắt Khuất Chiến Càn còn có chút đỏ lên.
- Được, bắt đầu luận võ!
Khi Chung trưởng lão quát nhẹ một, tiếng trong nháy, khí thế trên thân hai người Diệp Chân và Khuất Chiến Càn đột nhiên thay đổi.
Quần áo hai người đều không gió mà bay, khí thế bắt đầu tăng lên.
Mặc dù Khuất Chiến Càn cầm trường đao trong tay, nhưng theo khí thế tăng lên, cả người càng giống một thanh trường đao bá khí uy mãnh muốn thôn phệ người.
Lúc ban đầu, Khuất Chiến Càn chủ yếu tu luyện quyền pháp, nhưng sau khi cánh tay trái bị Diệp Chân chặt đứt, chỉ còn một cánh tay phải, quyền pháp không luyện được, Khuất Chiến Càn chỉ có thể luyện đao pháp.
Đây cũng chính là một trong các nguyên nhân Khuất Chiến Càn hận Diệp Chân tận xương.
Linh Lực quanh người bắt đầu khởi động, khí thế bão táp xuất hiện, chỗ trống rỗng tay áo vai trái của Khuất Chiến Càn, bắt đầu đung đưa kịch liệt, như có sức mạnh đang điên cuồng khẽ động.
Trong nháy mắt, Khuất Chiến Càn động!
Hưu!
Linh Lực ngưng tụ thành đao cương sắc kim bạch sắc bén xé rách không khí, một đao bổ về phía Diệp Chân.
Khi đối phương xuất một đao, con ngươi Diệp Chân đột nhiên ngạc nhiên.
Thuộc tính Linh Lực!
Khuất Chiến Càn chủ tu chính là Linh Lực thuộc tính Kim hệ thiện công kích.
Xùy!
Diệp Chân xoay mình chém ra, một đường Lưu Vân kiếm cương chặn lại đao cương.
Có điều, chiêu thứ nhất này chỉ là khúc nhạc dạo!
Trong nháy mắt tiếp theo, trường đao trong tay Khuất Chiến Càn như trâu rừng cuồng bổ lao tới.
- Diệp Chân, đi chết đi!
- Kim Quang Phá Ma Đao!
Trong tiếng rống giận dữ, thần sắc Khuất Chiến Càn hung lệ, trường đao trong tay như sóng to gió lớn, không cố kỵ gì điên cuồng chém về phía Diệp Chân. Từng đạo đao mang kim bạch sắc, giăng khắp nơi, liên miên bất tuyệt như sóng biển “bang bang”, đánh úp về phía Diệp Chân.
Vừa mới ra tay, Khuất Chiến Càn đã xuất ra toàn lực, chính muốn một đao giết chết Diệp Chân!
Trước đó võ đài đã bị phá hư không ít, khi đao mang của Khuất Chiến Càn xuất ra, đá vụn bay loạn xạ!
Hí!
Uy thế khủng bố như thế, âm thanh tất cả mọi người hít từng hơi lãnh khí vang lên dưới đài.
Cùng thời khắc đó, thân hình Diệp Chân cũng chuyển động, từng đạo Lưu Vân kiếm cương nhanh như tia chớp bổ ra, nghênh hướng đao mang Khuất Chiến Càn.
Trong nháy mắt, toàn bộ trên võ đài, hình như cũng bị đao cương kiếm khí bao trùm, đệ tử có tu vi thấp, thậm chí ngay cả bóng người đều không thấy được. Trong mắt, chỉ còn lại có một mảnh kiếm khí đao cương mênh mông.
Phanh phanh phanh lạp phanh phanh...
Âm thanh nổ vang kịch liệt như hạt đậu nổ vang, các đệ tử tu vi thấp không thấy rõ trận chiến thì rất gấp.
Trong tiếng nổ vang kịch liệt, thân hình Diệp Chân bay lên cao.
Mỗi một lần kiếm khí đao cương va chạm, thân hình Diệp Chân đều sẽ đều bị đẩy lui vài thước. Vài chục lần giao chiến, thân hình Diệp Chân lại bị chấn động phiêu khởi cao cao!
- Kim Quang Trùng Thiên Trảm!
Nhìn thấy thân hình Diệp Chân phiêu khởi, thân hình Khuất Chiến Càn xoay quanh bay lên, một kim sắc đao cương từ mặt đất đi ngược dòng nước.