Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 151: Hắc Thủy Di Phủ
Phanh phanh phanh!
Ba Lang rơi xuống mặt đất, một chưởng vung ra, cương khí hộ thể sáng chói, từng Hắc Kim Mãng nhào lên đánh úp còn chưa cắn được Ba Lang thì đã bị hắn đánh bay.
Nhưng đánh bay một con Hắc Kim Mãng, lại có mười con thậm chí hơn mười con Hắc Kim Mãng phát ra thanh âm tê tê bay nhào lên, từng ngụm độc biển càng phun Ba Lang muốn té xỉu.
Cơ hồ nháy mắt ngã vào mãng bầy Hắc Kim, Ba Lang lâm vào tuyệt cảnh.
Dưới tuyệt cảnh, Ba Lang bất chấp nhiều như vậy, quanh người linh quang mạnh mẽ bắn ra, đánh xơ xác hơn mười đầu Hắc Kim Mãng bay nhào lên, nhanh chóng nhào đến chỗ vách động mà Diệp Chân đang đứng, dưới chân, còn mang theo mười mấy con Hắc Kim Mãng.
- Ba Lang, ngươi làm gì đấy, ngươi muốn hại chết chúng ta sao?
Hàn Thạch gần đó kinh hô lên.
- Ta không sống được, tất cả các ngươi cũng đừng nghĩ....
Hưu!
Đầu ngón tay Diệp Chân giương lên, một đạo kiếm dài hai trượng xoay mình bổ ra, trực tiếp đánh tan cương khí hộ thể quanh người Ba Lang, Ba Lang nháy mắt bị trọng thương, lại bị đánh rơi ầm xuống mặt đất.
- Ba Lang!
- Diệp Chân, ngươi làm gì đấy?
Phía trước, Tửu Liệt và Lữ Tòng Phi đồng thời quát to.
Diệp Chân không chút nào để ý tới hai người, quay đầu lại nói với Hàn Thạch và Nhâm Tây Hoa.
- Nhanh, có Ba Lang hấp dẫn Hắc Kim Mãng, chúng ta vận dụng Linh Lực biên độ nhỏ cũng không sao, nhanh rời khỏi nơi đây!
Cơ hồ là đồng thời, song chưởng Diệp Chân nhộn nhạo lên hơi yếu xen lẫn Linh Lực Chân Nguyên, vừa vận dụng Linh Lực, Diệp Chân lập tức nhanh nhẹn giống như một con linh hầu, phi tốc trên vách động phương tháo chạy.
Trên bờ sông ngầm, Ba Lang bị Diệp Chân một kiếm trọng thương. Cũng rốt cuộc không có cơ hội nhảy lên một lần nữa.
Lần nữa rơi xuống, nháy mắt bị hàng trăm hàng ngàn con Hắc Kim Mãng nặng đến mấy trăm cân gắt gao cuốn lấy, Hắc Kim Mãng có hình thể nhỏ một chút, trực tiếp chui vào trong vết thương của Ba Lang, khiến tiếng kêu Ba Lang thảm thiết hết sức làm người ta sợ hãi.
- Cứu ta!
- Đại ca... Cứu... Cứu ta...
Tiếng kêu của Ba Lang thảm thiết và mùi máu tươi nhộn nhạo lên càng làm mấy vạn con Hắc Kim Mãng gần đó rối loạn.
Có điều, cái này cũng vừa vặn che giấu tung tích đám người Diệp Chân.
Vốn lộ trình cần nửa canh giờ nữa mới có thể leo xong, trong mấy chục tức đã chạy ra khỏi đoạn bờ sông dày đặc Hắc Kim Mãng.
- Hắc Thủy di phủ?
Cheng!
Nháy mắt Diệp Chân nhìn rõ ràng bốn chữ lớn trên tấm bia đá, trường kiếm Lữ Tòng Phi đột nhiên ra khỏi vỏ. Một thân tu vi Dẫn Linh cảnh đỉnh phong lập tức đã đến cực hạn.
Nháy mắt khí thế khổng lồ đập vào mặt đánh tới. Kiếm thế xa xa đã tập trung vào Diệp Chân.
- Diệp Chân, ngươi dám giết huynh đệ của ta!
Cheng! Cheng! Cheng!
Âm thanh xuất kiếm lập tức vang thành một mảnh.
Trong nháy mắt công phu, năm người bốn kiếm đã chia thành hai phe, đứng đối diện nhau.
Tửu Liệt cũng không phải sử dụng kiếm, một thân công phu hình như tập trung vào một đôi bàn tay màu hỏa hồng, nhiệt khí sáng chói đánh tới ba người Diệp Chân, Hàn Thạch, Nhâm Tây Hoa!
Diệp Chân tập trung tư tưởng Kiếm Mạch thần thông, khí thế quanh người cũng đang điên cuồng kéo lên, không chút nhượng bộ.
- Ý của ngươi là, ta chết là đúng? Ba Lang âm ta, ta phải ngồi chờ chết?
- Nếu là như vậy, vậy ngươi cứ việc phóng ngựa tới làm một lúc, Diệp Chân ta cũng không phải quả hồng mềm mặc người xoa dẹp niết tròn!