Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 150: Bầy hắc kim mãng
-
Ầm!
Bay xuống từ vòng xoáy trên mặt nước, hai mắt Diệp Chân lập tức tỏa sáng, hắn ra sức nhảy khỏi vòng xoáy. Một chỗ của mạch nước ngầm đã hiện ra trước mặt.
Dọc theo hai bờ sông trải đầy cây cỏ màu đen vừa rậm rạp lại chằng chịt.
- Hắc Kim Thảo?
- Ông trời của ta ơi, sao lại có nhiều Hắc Kim Thảo đến như vậy? Nếu ta mang toàn bộ thứ này về, chỉ cần dựa vào nó cũng có thể phát tài. Mười cây Hắc Kim Thảo có thể đổi được hai ngàn điểm cống hiến cho tông môn, vậy mà ở chỗ này lại có đến mấy vạn gốc Hắc Kim Thảo?
Diệp Chân là người đầu tiên bay xuống đây, theo sát hắn là Hàn Thạch và Nhâm Tây Hoa. Hai người bọn họ vừa đáp xuống đây đã lập tức bị cây cỏ màu đen dọc hai bên sông ngầm làm cho sợ ngây người.
Hàn Thạch bước nhanh đến chỗ của Hắc Kim Thảo trong sự kinh ngạc, hắn định ngắt lấy nó.
- Hàn sư huynh, mau trở về đây!
Diệp Chân nhanh chóng kéo Hàn Thạch trở về, hắn có chút gấp gáp nói.
- Diệp Chân à, ngươi đang làm cái gì vậy? Đây chính là Hắc Kim Thảo, chỉ bằng những cây Hắc Kim Thảo này thôi, chuyến đi này của chúng ta sẽ vô cùng đáng giá.
- Hàn sư huynh, ngươi xem...
Diệp Chân cười khổ một tiếng, sau đó, hắn tiện tay bắn ra một hòn đá nhỏ. Hòn đá nhỏ bay lên khoảng một ngàn thước rồi lập tức đập vào một cây Hắc Kim Thảo ở bên cạnh.
Trong chốc lát, bùn đất quanh những cây Hắc Kim Thảo khác bỗng nhiên quay cuồng một hồi. Một đầu rắn to lớn màu đen chui ra từ trong bùn đất, trên đỉnh đầu của nó có một hình tròn kim quang làm cho người ta hết sức sợ hãi. Nó kêu tê tê vài tiếng rồi mới rụt cổ trở về!
- Hắc Kim Mãng? Nó cũng chỉ là Yêu Thú Nhân giai đỉnh phong mà thôi, ngươi sợ cái gì...
Lời nói của Hàn Thạch chỉ mới phát ra một nửa thì âm thanh của hắn đã lập tức run rẩy. Mồ hôi lạnh trên trán của hắn liên tục rơi xuống không ngừng, kinh hãi nói.
- Diệp sư đệ, ngươi định nói với ta rằng phía dưới mỗi một gốc cây Hắc Kim Thảo, đều có một con Hắc Kim Mãng?
- Nói như vậy, chẳng phải có đến hai, ba vạn con Hắc Kim Mãng ở dưới này?
Hai mắt của Nhâm Tây Hoa lập tức trợn trắng.
Hai, ba vạn con Yêu Thú Nhân Giai đỉnh phong. Đừng nói bọn hắn, ngay cả cường giả Hóa Linh cảnh cũng không nhịn được!
- Hắc hắc, xem ra, các ngươi vẫn còn không quá ngu ngốc? Ta tưởng các ngươi đã từng chém giết Hắc Kim Mãng rồi chứ!
Âm thanh của Ba Lang vang lên từ trong dòng nước xoáy ngầm.
- Lữ huynh à! Chuyện quan trọng như vậy, tại sao các ngươi lại không nói sớm. Nếu ta tùy tiện đi lên...
Hàn Thạch giận dữ vì đi qua một vòng quanh Quỷ Môn quan.
Lữ Tòng Phi vừa mới bay xuống, lập tức xấu hổ cười một tiếng.
- Mọi người cùng đáp xuống một chỗ, ai mà nghĩ được như vậy. Đúng lúc Ba Lang bay vào nước thì bị một con Yêu Thú tập kích. Nên đã chậm một chút.
- Thật sao? Trùng hợp như vậy?
Diệp Chân cười lạnh.
- Vừa rồi, chỉ cần chúng ta có một chút lòng tham, chỉ sợ đã bị mấy vạn con Hắc Kim Mãng kia vây đánh rồi. Nếu có hoả lực của chúng ta hấp dẫn Hắc Kim Mãng, vậy các ngươi có thể thuận lợi vượt qua chỗ này, đúng không?
Lời Diệp Chân vừa nói đã khiến cho sắc mặt của Hàn Thạch và Nhâm Tây Hoa kịch liệt thay đổi. Tỉ mỉ nghĩ lại, thật sự có chuyện như vậy.
- Ha ha, Diệp huynh đệ nói đùa rồi. Đều là chuyện ngoài ý muốn mà thôi!