Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 149: Ngươi so với liệt cuồng sa thì như thế nào?
-
Chân Huyền đại lục truyền thừa lâu đời, có sách sử ghi lại, nó đã tồn tại khoảng vạn năm.
Vạn năm truyền thừa, trong số các võ giả, có người thì kinh tài tuyệt diễm, một số thì bối phận hơn người khác, có vô số thiên tài võ giả ở Chân Huyền đại lục quật khởi, tỏa ra hào quang chói sáng.
Có thật nhiều võ giả ngay lúc tỏa sáng mà chết, càng có nhiều võ giả chậm rãi chết dần trong dòng chảy thời gian, càng có người lúc đột phá cửa sinh tử đã từ giã cõi đời, đương nhiên, cũng có cường giả đột phá gông cùm xiềng xích phi thân rời đi.
Phàm mỗi một loại biến chuyển của non sông, sau khi những võ giả này chết lưu lại chỗ tu luyện của mình không thể nghi ngờ chính là bí cảnh để đám võ giả hậu bối tới tu luyện, cường giả võ đạo làm di phủ của mình.
Loại di phủ bí cảnh này thường thường còn có tài nguyên tu luyện vô cùng phong phú và dồi dào, hay bí tịch võ đạo trân quý, hoặc là bảo khí cường đại nào đó, thậm chí Linh khí hoặc bảo bối trân quý hơn.
Thường thường đều có thể giúp thực lực của võ giả thăng tiến nhanh, cho nên, một khi phát hiện đều khiến các võ giả chạy theo như vịt.
Trong quần thể võ giả người phát hiện di phủ bí cảnh được xưng là — khí vận!
Một đường võ đạo, trừ cái gọi là tài nguyên, khí vận cũng là yếu tố cực kỳ quan trọng.
Người không có khí vận chỉ có thể tu luyện từng bước.
Người có khí vận có đôi khi thường có thể bằng vào khí vận mà nhất phi trùng thiên.
Ngay lúc này, Diệp Chân nghe thấy Nhâm Tây Hoa mời mình đi thăm dò di phủ bí cảnh, có lý do gì mà không đồng ý, lúc này vui vẻ tiến về.
Có điều, sau khi gặp mặt người mà Nhâm Tây Hoa gọi là bằng hữu kia, Diệp Chân cũng có chút ngây dại.
- A, là ngươi, Hàn sư huynh?
Ai ngờ người đó lại là người mấy ngày nay không lộ diện - Hàn Thạch.
- Hàn sư huynh hắn không có mặt mũi tìm ngươi, nên để ta đi tìm ngươi.
Giọng nói của Nhâm Tây Hoa truyền vào tai của Diệp Chân.
- Là như vậy, ta có bằng hữu quen biết trước đây, bởi vì phát hiện một chỗ bí cảnh. Sau đó đã liên tiếp xông qua mấy lần nhưng đều thất bại nên chuẩn bị tìm kiếm bằng hữu hỗ trợ, cuối cùng đã tìm được ta.
- Hắn không phải quá quen thuộc Hắc Thủy Quốc, bảo ta đi tìm người, ta đã nghĩ ngay đến hai người các ngươi!
Dừng một chút, Hàn Thạch nói đến đây thần sắc nghiêm lại.
- Sở dĩ tìm các ngươi, ta suy nghĩ hồi lâu. Là vì việc thăm dò bí cảnh này hết sức hung hiểm, mặc dù không dám nói cửu tử nhất sinh, nhưng mà cũng không sai biệt lắm. Mà chúng ta đều là sư huynh sư đệ đồng môn, nếu như cùng đi, càng có thể nhiều một phần ứng phó và chăm sóc đỡ nhau được, nhiều thêm một phần an toàn.
- Vậy cũng được, chúng ta đều là sư huynh đệ đồng môn cả, chỉ cần đồng tâm hiệp lực thì nguy hiểm mới có thể xuống tới thấp nhất.
Diệp Chân nói tiếp.
Hàn huyên vài câu, Nhâm Tây Hoa hỏi công việc cụ thể liên quan tới bí cảnh. Cụ thể thì người phát hiện bí cảnh là ai, nhân phẩm như thế nào?
Những tin tức này đều rất quan trọng, dù sao trong sách cổ ghi lại, trong việc thăm dò bí cảnh đều là đen ăn đen, chuyện này cũng quá thường gặp.