Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 147: Bạo lực chém giết
-
- Một mình luyện kiếm có chút không thú vị, nghe nói Diệp thiếu hiệp nổi tiếng khắp Vương thành, kiếm pháp vô song, có muốn so tài một trận không?
Liệt Cuồng Sa Kiếm chỉ Diệp Chân, quát.
- Không có hứng thú!
Diệp Chân đáp lại mà không thèm ngẩng đầu lên, khiến cho mọi người vừa rồi còn đang lo lắng cho Diệp Chân thiếu chút nữa xuất ra một ngụm máu.
Nhận thua kiểu này cũng quá trực rồi?
Liệt Cuồng Sa tám chín phần là chịu sự sai sử của Tam hoàng tử Chu Hỗn, cố ý nhằm vào Diệp Chân, nói không chừng trong quá trình giao đấu sẽ hung hăng cho Diệp Chân một kiếm.
Điểm này, tất cả mọi người ở đây dù hơi có chút căm thù Diệp Chân như An Xương Quận Vương đều rất rõ ràng.
Nhưng Diệp Chân tốt xấu gì cũng nên ứng phó vài kiếm, không nên phun ra ba chữ nhận thua kia.
Trong lúc nhất thời, cả điện tràn ngập vẻ thất vọng.
Bao gồm Đại hoàng tử Chu Huyễn và Hoa Dương công chúa cũng tràn đầy thất vọng.
Nhất là Hoa Dương công chúa, khi nghe Liệt Cuồng Sa khiêu khích Diệp Chân, còn đang lo lắng vì Diệp Chân, bây giờ nghe Diệp Chân trực tiếp nhận thua, thần sắc lập tức trở nên vô cùng thất vọng.
Thần sắc Bao trưởng lão lại có chút quái dị, hình như đây không phải phong cách của Diệp Chân.
Liệt Cuồng Sa ngẩn người, lập tức cười lên ha hả.
- Thì ra danh xưng Diệp Chân Vương thành lại là một tên nhát gan, ngay cả so vài chiêu kiếm cũng không dám, thật thất vọng, Liệt mỗ thật sự thất vọng!
- So kiếm, đó là cách làm của con hát, kiếm pháp của ta, chính là dùng để chiến đấu, chính là dùng để giết người! Làm sao có thể giống như người, ham quyền hám lợi, đi làm người hầu cho kẻ khác?
Âm thanh Diệp Chân không nhẹ không nặng, nhưng khí phách, khiến cho vương công cả điện đang lộ vẻ thất vọng chợt trở nên kinh ngạc!
- Nói hay lắm!
Bao trưởng lão và Hắc Thủy Đan Vương cùnh nhau vang lên lời khen.
- Hỗn đản, dám mắng ta là con hát!
Trên mặt lộ vẻ ác độc xoay mình bay lên, kiếm quang giương lên, Liệt Cuồng Sa định nhào tới Diệp Chân, lại bị Đại hoàng tử Chu Huyễn một tiếng quát to gọi lại.
- Muốn chết sao? Hắc Thủy Đan Vương, Hoa Dương công chúa ở bên cạnh, ngươi dám đánh à?
- Tam đệ, ngươi chính dạy bọn thủ hạ như thế sao?
Đại hoàng tử Chu Huyễn lập tức mượn cơ hội phát huy.
- Đại mạc người thô kệch, ngươi không nên so đo.
Tam hoàng tử Chu Hỗn thuận miệng cười ha hả, quát với xông Liệt Cuồng Sa.
- Liệt Cuồng Sa, có người nói ngươi là con hát, ngươi không có ý định đánh lại?
- Rống!
Liệt Cuồng Sa phát ra một tiếng hô như thú rống, mạnh mẽ dùng kiếm cắt một đường, rồi dùng máu vẽ lên trán, trong nháy mắt máu tươi chảy từ trên mặt xuống, âm thanh dã thú gào thét vang lên.
- Diệp Chân, ta dùng tộc hồn thề của Sa Xương tộc. Nhất định phải dùng máu tươi của ngươi, rửa sạch sỉ nhục người gây ra cho ta!
Trường kiếm lắc một cái, luồng khí mang theo bão cát xuất hiện, Liệt Cuồng Sa lấy kiếm vỗ ngực quát lớn.
- Diệp Chân đừng trốn tránh nữa. Hãy đánh với Liệt Cuồng Sa ta một trận!
- Lớn mật!
Đại hoàng tử Chu Huyễn quát lên âm thanh hướng về phía cửa ra, trong nháy mắt Diệp Chân đã sẵn sàng chiến đấu, khóe miệng lộ ra một tia ngạc nhiên vui vẻ.
- Như lời nói khi nãy, muốn chiến thì chiến, múa kiếm, ta cũng không rảnh rỗi chơi với ngươi!
- Đừng!
Khi Diệp Chân định cất bước, Hoa Dương công chúa đột nhiên kéo nhẹ ống quần Diệp Chân một chút, một bên dùng chân nguyên truyền âm vào tai Diệp Chân.