Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 146: Đại Mạc Cuồng Sa
- Tam đệ, cái mũi này của ngươi thật thính nha, tửu yến của vi huynh vừa mới bắt đầu, ngươi đã ngửi được mùi!
Mặc dù cực kì không muốn, Đại hoàng tử Chu Huyễn vẫn đứng dậy cười nghênh đón Tam hoàng tử Chu Hỗn ngồi vào vị trí.
Nhìn thấy hai huynh đệ cười giả tình giả ý, Diệp Chân nhíu mày không thôi.
Người sống đến nước này thật đủ mệt, vẫn là làm võ giả thoải mái.
Chỉ cần thực lực đủ, mọi thứ tùy tâm sở dục, muốn cười thì cười, muốn khóc sẽ khóc, ở đâu ra nhiều mặt nạ như vậy.
Từ khi Tam hoàng tử Chu Hỗn ngồi vào vị trí, sắc mặt rất nhiều vương công quý tộc hôm nay tham dự yến hội đều trở nên không được tự nhiên.
- Đại ca, không phải lỗ mũi của Tam đệ ta thính, thật sự trước cửa tiểu đệ xe ngựa hiếm vắng vẻ, dáng vẻ cả sảnh đường này của đại ca linh tú như vậy...
Tam hoàng tử Chu Hỗn nói mấy câu đã để hào khí toàn bộ yến hội lạnh xuống.
Hàn huyên vài câu, đột nhiên Tam hoàng tử Chu Hỗn đứng dậy xuất ra một chồng thiệp mời đưa cho Đại Hồng cười nói,
- Đại ca, ngày mai tiểu đệ cũng chuẩn tổ chức lý yến hội trong phủ, hôm nay đúng lúc chư công đều ở đây, thuận tiện phát mấy tấm thiệp mời, đại ca ngươi sẽ không để tâm chứ?
Sắc mặt Đại hoàng tử Chu Huyễn trong nháy mắt mà trở nên khó nhìn, hắn xem như đã nhìn ra, hôm nay Chu Hỗn tới gây sự.
Nhưng khó chịu thì khó chịu, trên mặt vẫn phải cười nhẹ nói "Không ngại", cái bộ dáng nộ khí trùng thiên kia còn phải cười nhẹ nhàng, Diệp Chân thấy đã đau răng.
Nếu đổi lại là Diệp Chân, xác định vững chắc phát tác tại chỗ cho hắn xuống đài không được rồi nói.
- Giang cung phụng, ngày mai thiết yến trong phủ, kính thỉnh quang lâm....
Tam hoàng tử Chu Hỗn lần lượt khởi xướng thiệp mời đến, những vương công quý tộc tham dự hội nghị đều sắc mặt lúng túng nhận thiệp mời, có chút không có đảm đương, thậm chí khi nhận thiệp mời, còn vụng trộm xem sắc mặt Đại hoàng tử Chu Huyễn, sợ chọc giận Đại hoàng tử.
- Ha ha..... Nhất định nhất định...
Một đường phát tới, rất nhanh, đã phát đã đến tới gần cửa điện trước mặt Bao trưởng lão.
Ba người Bao trưởng lão, Diệp Chân, Hắc Thủy Đan Vương, cái trình tự này có chút cổ quái, nếu đổi là người bình thường, nhất định sẽ luống cuống tay chân.
Thế nhưng Tam hoàng tử Chu Hỗn cười ha ha một tiếng.
- Đan Vương tiền bối, hôm nay ngọn gió nào thổi ngươi tới trên yến hội của đại ca, ngày mai Tiểu Vương thiết yến, hy vọng Đan Vương tiền bối đến dự!
- Không rảnh!
Hắc Thủy Đan Vương phất tay, trực tiếp từ chối thiệp mời của Tam hoàng tử Chu Hỗn. Thấy vậy, trong mắt Đại hoàng tử Chu Huyễn tràn đầy vui mừng.
Yến hội ngày hôm nay, chỉ cần tư thái này của Hắc Thủy Đan Vương là đủ rồi.
Có điều, trong lòng Đại hoàng tử Chu Huyễn vô cùng rõ ràng, Hắc Thủy Đan Vương cũng không phải cho hắn mặt mũi mà là cho Diệp Chân mặt mũi.
Trước đây, Đại hoàng tử Chu Huyễn mời Hắc Thủy Đan Vương dự tiệc không dưới vài chục lần, không có một lần nào tới.
Sau đó, gửi thiệp mời cho Hắc Thủy Đan Vương, đối phương nhận thiệp mời nhưng không đến, đã thành một loại tập quán.