Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 145: Muốn Xinh Đẹp Đúng Không?
- A, Diệp Chân, quả nhiên ngươi ở đây!
Cười ha ha một tiếng, Hắc Thủy Đan Vương đi tới sau cái bàn Diệp Chân, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Diệp Chân.
Lập tức, Đại tổng quản Vương phủ ngẩn người.
Bao trưởng lão vừa mới đứng lên cũng ngẩn người.
Các vương công quý tộc đứng dậy nghênh đón Hắc Thủy Đan Vương cũng ngẩn người.
Bọn hắn vốn tưởng rằng, Hắc Thủy Đan Vương mới vừa rồi muốn chào hỏi Bao trưởng lão Hắc Thủy đạo tràng, không có nghĩ rằng, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Diệp Chân.
Trong nháy mắt, đại điện vang lên thanh âm xì xào bàn tán, ý đều giống nhau, đều đang hỏi thăm, Diệp Chân này rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Hắc Thủy Đan Vương ngồi xuống chỗ này, Đại tổng quản Vương phủ lập tức rơi vào tình huống khó xử.
- Đan Vương, ngươi cũng không thể ngồi ở vị trí này, ngươi ngồi chỗ này, cái yến hội này không thể nào mở.
Đại tổng quản Vương phủ chỉ vào toàn bộ Vương cung phụng, huynh đệ An Xương Quận Vương, bọn người công chúa Hoa Dương đang đứng lên.
Hắc Thủy Đan Vương trừng mắt.
- Tại sao không thể ngồi chỗ này? Ta có việc cần nói với Diệp Chân, ngươi quản cái gì?
Hắc Thủy Đan Vương tìm Diệp Chân có việc?
Mọi người lần nữa cả kinh.
Lúc này, Đại tổng quản Vương phủ thấy Bao trưởng lão cũng ngồi ở ghế chót hoàn toàn sợ ngây người.
- Bao trưởng lão, sao ngươi cũng tới tham gia náo nhiệt? Ngươi còn không giúp đỡ chút, mời Cái Đan Vương ngồi, hai ngươi đều ngồi thế này, cái yến hội này mở thế nào? Đây không phải đánh mặt Vương gia nhà ta sao?
Hắc Thủy Đan Vương không biết tình huống, cho nên ăn ngay nói thật, thế nhưng trong lời nói của Bao trưởng lão đã mang một ít tâm tình.
- Không có việc gì, chỗ này rất tốt! Ta ngồi chỗ này, chính là tới bồi Diệp Chân. Bằng không một mình hắn ngồi chỗ này, rất cô đơn....
Vương phủ Đại tổng quản là nhân tinh bực nào, lập tức nghe được trong lời nói Bao trưởng lão có hàm ý.
Vẫy tay một cái, đã gọi tiểu quản chuyện vừa rồi tới, mấy câu, hỏi được chuyện Diệp Chân bị ép buộc tới đây, mà Hắc Thủy Đan Vương vừa mới đến cũng nghe rõ ràng chuyện Diệp Chân bị ép buộc ngồi ở đây.
Ba!
Đại tổng quản Vương phủ một bàn tay tát lên mặt quản sự vừa rồi một cái, sau đó ngước nhìn lên các vị trí ở trước. Đại tổng quản Vương phủ cũng trợn tròn mắt.
Việc này không dễ làm.
Từ loại trình độ nào bên trên mà nói, Diệp Chân ngồi ở đây không sai.
Sai là bọn hắn không ngờ tới Bao trưởng lão và Hắc Thủy Đan Vương lại coi trọng Diệp Chân như thế, phân lượng của Diệp Chân to lớn như thế!
- Tiểu tử, ngươi thực biết nhẫn nhịn, nếu đổi lại là lão phu vừa rồi kia sớm đã vỗ bàn bỏ đi!
Có lẽ là Hắc Thủy Đan Vương có việc muốn cầu Diệp Chân, cho nên một bộ dáng uất thức thay cho Diệp Chân.
- Thôi đi... Đó là diễn xuất của Hắc Thủy Đan Vương ngươi, sao ta có thể so sánh được, ngồi chỗ này rất thỏa mãn. Ta nói, ngươi già rồi tranh thủ thời gian nên ngồi cái nào thì ngồi đi, đừng cản trở ta hưởng phúc.
Vừa nghe vậy, vương Đại tổng quản trực tiếp sợ ngây người.
Để hắn sợ ngây người chính là thái độ của Hắc Thủy Đan Vương.
Hắc Thủy Đan Vương nổi danh tính tình khó chịu, lúc tìm hắn luyện đan, hắn nói giá cả ai mà như có hơi do dự, lập tức sẽ không luyện.
Bây giờ bị Diệp Chân đuổi, còn ưỡn ngực nghiêm mặt không đi, một bộ dáng ỷ lại vào Diệp Chân.
Ngay lúc này, vị hoàng thất kia cung phụng Đan sư Vương lúc trước vội vàng đến vấn an Hắc Thủy Đan Vương.