Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 139: Xông phủ
Phan Phi Hổ - Hữu túc vệ đại tướng quân quyền cao chức trọng, phủ của hắn được canh phòng nghiêm ngặt, cửa ra vào có hai nhóm thị vệ võ sĩ mang giáp quanh năm, người bình thường khó có thể tiến vào.
Diệp Chân, Hàn Thạch, Hạ Mãn, Doãn Tự Ba, Nhâm Tây Hoa năm người ở Hắc Thủy đạo tràng đồng hành cùng chấp sự Lưu Năng đi tới trước cửa phủ Hữu túc vệ Đại tướng quân.
Lưu Năng tiến lên kêu cửa đưa bái thiếp của Hắc Thủy đạo tràng, người ra tiếp là Phan phúc Phan - Đại tổng quản phủ Hữu túc vệ Đại tướng quân.
Phan Đại tổng quản này ra trả lời vừa nhìn thấy cửa Lưu Năng, gương mặt lộ vẻ chán ghét.
- Đi đi đi, đã sớm nói với ngươi, Tam công tử không có ở đây, có phiền hay không, đi nhanh lên đi nhanh lên.
Rồi cầm cây đuổi đi, đuổi Lưu Năng như đuổi tên ăn mày xuống bậc thang đại môn.
Có lẽ phủ Hữu túc vệ Đại tướng quân quân uy quá thịnh, tu vi của chấp sự Lưu Năng đã đạt tới Dẫn Linh sơ kỳ không hề phản kháng đã bị đẩy xuống.
Vẻ mặt chấp sự Lưu Năng khó chịu khi bị đẩy xuống nấc thang, nhìn về phía năm người Diệp Chân, vẻ mặt đau khổ, nói.
- Mỗi lần tới đều như vậy...
Ánh mắt của bốn người Hàn Thạch, Hạ Mãn, Doãn Tự Ba, Nhâm Tây Hoa trong nháy mắt nhìn về phía Diệp Chân, ý rất đơn giản, chính là để cho Diệp Chân lên.
Diệp Chân cũng không hiểu, bước nhanh đến phía trước.
- Phan tổng quản, dừng bước!
- Làm sao?
Phan tổng quản kia liếc xéo, gương mặt không vui.
- Phan Uy Tam công tử của quý phủ thiếu Hắc Thủy đạo tràng Tề Vân Tông ta sáu vạn bảy ngàn lượng hoàng kim, ba trăm viên Hạ phẩm Linh Tinh, vì tông môn thúc giục, nên tới để đòi nợ.
Từ nhỏ Diệp Chân đã đọc thuộc lòng thi thư, tiên lễ hậu binh đạo lý vẫn hiểu.
- Ta nói Tam công tử không có ở trong phủ.
Phan tổng quản bảo y chang khi nãy.
- Đã như vậy, vậy ta có một phong thư, thỉnh cầu Phan tổng quản chuyển giao cho Phan Uy, để hắn sớm chuẩn bị, ngày mai chúng ta lại đến lấy những thứ thiếu.
Diệp Chân đưa lên một tờ giấy rõ ràng chi tiết.
Nhưng, Phan tổng quản này có ý không muốn nhận, không chịu được mới phất phất tay.
- Cầm đi, thư của Tam công tử, các ngươi đi đưa cho Tam công tử, ta đây không nhận!
Lời vừa nói, trong nháy mắt sắc mặt Diệp Chân trầm xuống.
Hỏi người chỉ nói không ở đây, đưa giấy tờ không nhận. Đây là điển hình của việc cậy thế chơi xấu.
- Phan tổng quản, thiếu nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa, thư này ngươi phải nhận lấy chuyển cho Phan Uy!
Ngữ khí của Diệp Chân đột nhiên cường ngạnh.
- A, còn dám uy hiếp trắng trợn Phan phủ ta? Lá thư này, ta không nhận, tính sao?
Không đợi Diệp Chân nói chuyện. Phan tổng quản chỉ vào mũi năm người Diệp Chân mắng.
- Mấy ranh con của Tề Vân Tông tới, còn dám uy hiếp phủ Hữu túc vệ Đại tướng quân ta?
- Ha ha, hôm nay ta ở đây tuyên bố, thư này, ta không thu, không thu! Các ngươi có thể làm khó dễ được ta?