Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 135: Không Điên Cuồng, Không Nhướng Mày
Hắc Thủy Vương Thành, Đông Thành.
Diệp Chân từ trong phủ của một Luyện Đan Sư họ Hứa đi ra, thần sắc có chút phiền muộn.
Đây đã là vị Luyện Đan Sư thứ sáu mà hắn tìm được.
Có lẽ, đây là bệnh chung của Luyện Đan Sư.
Phàm là Luyện Đan Sư hơi có chút thành tựu, cả đám đều ngưu bức trùng thiên.
Một bộ dáng ngươi thích thì luyện, không thì đi chỗ khác.
Luyện đan giá cả cao, Diệp Chân nhận, dùng nhiều hay ít bạc cũng không quan trọng, nhưng cho dù Diệp Chân dùng nhiều bạc, nhưng mà cũng phải chờ.
Nhanh nhất, cũng phải hai tháng sau mới có thể luyện đan cho Diệp Chân.
Cái này còn chưa phải là buồn bực nhất.
Để cho Diệp Chân buồn bực nhất là, mấy Luyện Đan Sư này, muốn giá cao, muốn ngươi xếp hàng hơn mấy tháng, vẫn không thể đảm bảo xác xuất luyện đan thành công.
Người cao nhất là bảy thành, thấp nhất là bốn thành.
Nếu phải so sánh thì vẫn là Hắc Thủy Đan Vương giá cả cao nhất.
Đồng dạng đãi ngộ đồng dạng tiêu xài, nhưng chỗ của Hắc Thủy Đan Vương ít nhất cũng đảm bảo xác xuất thành công.
Nhìn trên danh sách Luyện Đan Sư Bao trưởng lão đạo tràng cho còn thừa lại ba người, Diệp Chân đã đã mất đi hứng thú đi hỏi, hơn nữa, còn có một vấn đề đáng sợ hơn.
Cho dù bây giờ hay tương lai, con đường tăng tu vi, thì đan dược đều sẽ có tác dụng cực kỳ quan trọng.
Có thể nói, nhu cầu của võ giả đối với đan dược là cả đời.
Nhưng đan dược lại rất khó có được.
Đan dược càng cao cấp thì càng khó đạt được.
Ngày sau, cho dù đột phá bình cảnh, tăng cao tu vi, trị thương chữa thương đều cần đan dược trân quý phụ trợ, khi đó. Diệp Chân chỉ có thể đi mời những Luyện Đan Sư này luyện đan.
Thế nhưng Đan Sư thưa thớt và rất nhiều võ giả tranh đoạt, cho nên địa vị của Luyện Đan Sư trở nên phi thường cao, chín phần mười Luyện Đan Sư coi võ giả tới cửa cầu đan đều không thèm nhìn thẳng.
Loại biệt khuất này, chịu một lần thì không nói, nhưng nếu nhiều lần như vậy thì quả thực thành ấm ức trong lòng.
Nhưng tình huống bây giờ là, chỉ cần Diệp Chân muốn tiếp tục đi trên con đường võ đạo này thì phải chịu đựng.
Những cái đó cũng không phải Diệp Chân muốn.
Diệp Chân tu tập võ đạo vì muốn tư do tự tại, têu dao thống khoái, mà không phải hạ mình chịu uất ức.
Từ trong phủ cùa Luyện Đan Sư họ Hứa đi ra, một đường đi, Diệp Chân vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này. Một ý nghĩ bị hắn bỏ qua rất lâu giờ lại nổi lên trong lòng.
Có điều, ý nghĩ này rất nguy hiểm, rất có thể sẽ nguy hiểm đến sinh mệnh.
Nhưng nếu một khi nghiệm chứng thành công. Sau này Diệp Chân trên con đường tu luyện, nhu cầu dùng đan dược để tăng cao tu vi sẽ giảm bớt thật nhiều.
Cũng sẽ không cần phải tiếp tục nhìn sắc mặt của Luyện Đan Sư.
Cứ đi mãi đến một ngã ba, Diệp Chân nhíu mày, đột nhiên dưới mặt đất quyết tâm.
Không mạo hiểm, sao có thể đạt được chỗ cực tốt.
Không điên cuồng, không nhướng mày!
Có điều, loại chuyện lấy mạng nhỏ của mình làm thí nghiệm này nhất định phải cẩn thận cẩn thận hơn, nhất định phải chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, giảm thiểu tối đa nguy hiểm mình có thể gặp phải.