Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 125: Toàn Quân Bị Diệt
Rống!
Rống ô!
Trên không rừng cây, Vân Dực Hổ cùng Vân Dực hổ con phát ra từng tiếng hổ gầm hoàn toàn khác nhau liên tiếp hô ứng.
Chỉ là, so với việc Vân Dực hổ con mang theo tiếng gào bập bẹ, tiếng gào Vân Dực Hổ lại tràn đầy lửa giận.
Tiếng hổ gầm vang lên, bách thú xung quanh trăm dặm đều phục.
Nghe hổ mẹ tức giận gào thét, sắc mặt Sở Quân kịch biến.
Vân Dực hổ con vẻn vẹn kêu hai ba âm thanh, đại thủ Sở Quân thật nhanh che đi, liền bóp miệng Vân Dực hổ con cực kỳ chặt chẽ, rốt cuộc không phát ra được một tia âm thanh nào nữa.
Cơ hồ là đồng thời, Sở Quân bay lên trời, mang theo Vân Dực hổ con rời xa.
Hưu!
Một đạo bóng trắng lấy một loại vận tốc cơ hồ siêu việt vận tốc âm thanh lao đến, trong lúc phi hành, vậy mà để không khí lăn lộn như sóng.
Rống!
Vừa rồi tiếng hổ gầm còn cực xa xôi, tựa hồ thoáng cái đã vọt tới trong lỗ tai, một đạo lực lượng kinh khủng đánh tới, Sở Quân vừa mới bay lên trời liền bị Vân Dực Hổ xông tới đâm cho một phát, từ phía trên khoảng không rơi xuống.
Cheng!
Sau khi ổn định thân hình, tông chủ - lão ba của Sở Quân cho hắn một Hạ phẩm Bảo khí xoát ra khỏi vỏ, kiếm cương dài đến mười mấy thước trong nháy mắt bổ về phía Vân Dực Hổ.
Một người một thú, chiến đấu kịch liệt trên bầu trời.
Ngay tại thời điểm Vân Dực Hổ cùng Sở Quân đại chiến, Diệp Chân biến trở về nguyên hình đã lượn quanh một vòng tròn lớn, một lần nữa quay về hang Vân Dực Hổ.
Ở trong hang hổ, một con Vân Dực hổ con khác đang mở to mắt như đá quý nhìn chằm chằm bầu trời phương xa, quanh người sóng gió tụ về, rất có cảm giác nóng lòng muốn bay.
Chờ đúng thời cơ, một tay Diệp Chân nhanh như chớp che miệng Vân Dực hổ con.
Kết quả. Vân Dực Hổ con này chưa phát ra được chút âm thanh đã bị Diệp Chân ôm đi.
Vừa được tay, Diệp Chân lập tức bôi thảo dịch che lấp lúc hành tẩu trong dãy núi tới trên người Vân Dực hổ con và mình.
Thời điểm toàn thân cao thấp đều tràn ra mùi cỏ nồng nặc, Diệp Chân toàn lực triển khai thân pháp, bất kể tiêu hao mà chạy mất mạng như điên trong núi rừng.
Bây giờ, Diệp Chân chỉ có một ý nghĩ —— chạy được xa bao nhiêu thì hay bấy nhiêu!
Trước khi Sở Quân cùng Vân Dực Hổ chiến đấu chấm dứt, chạy càng xa càng an toàn.
Về phần Sở Quân, trước mặt một hổ mẹ bởi vì mất đi con mà điên cuồng liều mạng, tuyệt đối không chiếm được lợi ích.
Thời điểm Diệp Chân toàn lực chạy như điên, Sở Quân cũng đang tiến hành một trận chiến đấu gian khổ nhất trong cuộc đời.
Trận chiến đấu này còn phải hung hiểm hơn mấy phần so với lúc trước tao ngộ Ngân Tuyến Ma Điêu Vương.
Nếu không phải từ lần trước gặp nạn. tu vi Sở Quân tiến nhanh, lão ba tông chủ của hắn lại cho hắn mấy thứ đồ chơi bảo mệnh, lần này chỉ sợ Sở Quân đã xong đời.
Trong núi rừng xung quanh trung tâm chiến trường hai ba ngàn mét. Vô luận cây cối, núi đá, hết thảy phảng phất như trải qua một hồi tai hoạ địa chất cực mạng, toàn bộ đều bị san bằng.