Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 116: Phù Trậ
Trên Bình Giang trấn, rất nhiều người qua đường và người nhàn rỗi đều cười hì hì nhìn Diệp Chân theo đuôi thiếu nữ tay cầm Bích Du Tán, dáng người linh lung bay bổng kia, một bộ xem náo nhiệt.
Một ít lão nhân đang hóng mát, thậm chí có chút không đành lòng lắc đầu.
- Lại một gia hỏa không may, không biết sẽ gãy chân hay gãy tay đây.
Cô nương xinh đẹp tay cầm Bích Du Tán, vóc người nóng bỏng kia, đến Bình Giang trấn sáu bảy ngày, mỗi ngày đều cầm Bích Du Tán đi vài vòng ở trên đường phố, mỗi lần đều có đăng đồ tử không biết tốt xấu tiến lên bắt chuyện.
Vận khí tốt thì ăn mấy tát tai xám xịt chạy đi, còn loại muốn động tay đông chân kia, thì gãy tay gãy chân bị ném ra.
Diệp Chân bám theo một đoạn, quẹo vào đường tắt, bóng người màu xanh lục ở phía trước khẽ động, đá ngang một cái, mang theo tiếng xé gió thê lương, nhanh như tia chớp đá về phía Diệp Chân.
Truy Tinh Bộ bước ra, thân hình thoắt một cái, Diệp Chân liền xuất hiện ở trước cô nương áo lục này.
- Xin chào, ngươi là Lục La cô nương?
- Hả?
Cô nương áo lục kia dừng lại, xoay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía hai tay của Diệp Chân.
Diệp Chân có chút hiếu kỳ, Lục La này, trên mặt lại mang lụa mỏng che mặt, nhìn không ra chân diện mục. Có điều, không luận khuôn mặt, chỉ bằng thân thể mềm mại, uyển chuyển nóng bỏng kia, cũng cực xinh đẹp rồi.
- Ừm, tín vật ở chỗ này!
Diệp Chân vội vàng lấy ra nửa miếng ngọc phù bị tách ra thành hai mảnh, đưa tới, Lục La cũng lấy ra nửa miếng ngọc phù, ghép lại thành một đôi, liền ngẩng đầu nói:
- Ngươi chính là Diệp Chân? Thân thủ cũng không tệ lắm.
- Ngươi chính là bằng hữu mà Liêu giáo tập tìm đến? Tiểu Nguyệt ở đâu?
- Vào đi, Liêu tỷ tỷ bàn giao rất kỹ, ta không dám sơ suất.
Đi vào đường tắt không lâu, Lục La liền đưa Diệp Chân vào một nhà dân.
- Tiểu Nguyệt ở trong nhà này!
Lục La đẩy cửa ra nói.
- Ném Tiểu Nguyệt ở chỗ này một mình?
Diệp Chân nhíu mày, liền bước nhanh vào nội viện, đi đến trước cửa một gian phòng, mở cửa bước nhanh vào.
Ầm!
Diệp Chân vừa mới bước ra, mũi chân đau xót, phảng phất như đụng phải bình chướng gì, một chùm linh quang bùng lên, thân hình của Diệp Chân chấn động, vội lùi mấy bước, mũi chân nhức mỏi không thôi.
Diệp Chân hiếu kỳ, ánh mắt nhìn về phía Lục La.
- Lần này rõ ràng chưa? Dù ta ném Mông Tiểu Nguyệt ở chỗ này một mình, cũng có thể bảo đảm an toàn của nàng.
Lục La ôm cánh tay nói.
Nghe vậy, Diệp Chân không khỏi cười khổ.
Lục La này, thật là một nữ nhân hẹp hòi, mình chỉ lẩm bẩm một câu, liền trả thù ngay, trơ mắt nhìn hắn đụng tới, không một lời nhắc nhở.
Có điều, bình chướng vô hình trước mắt này, làm Diệp Chân rất hiếu kỳ.
- Bình chướng vô hình này là cái gì? Trận pháp sao?
- Một loại phù trận rất đơn giản nhưng hữu hiệu mà thôi, trận pháp chân chính, không phải yêu cầu địa hình khắc khe, là tiêu hao quá lớn, sao ta có thể dùng nổi.
Lục La nói.
- Phù trận?
- Đúng vậy, một loại thủ đoạn phù pháp rất đặc biệt, chờ tu vi của ngươi bước vào Dẫn Linh cảnh. Nếu có hứng thú, thì học tập luyện phù thậm chí bố trí phù trận một chút.
Lục La nói.
Diệp Chân nghe vậy lại ngẩn người, tu vi của ngươi tựa hồ cũng mới Chân Nguyên ngũ trọng thì phải?
- Ai nói?
Một loại chấn động quỷ dị khó nói nên lời từ trên người Lục La tràn ra, Lục La phát ra khí tức, trở nên cực kỳ cường hoành.