Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 103: Chiến Dẫn Linh Cảnh
- Tào sư đệ, một nửa tài sản của sư huynh ta, liền đặt ở trên người ngươi.
Phương hướng Linh Kiếm Phong, Phiền Sở Ngọc cười dài, thân hình liền biến mất.
Ở trên đài đấu võ, thần sắc của Tào La khẩn trương lên.
Áp lực này quá lớn.
Phiền Sở Ngọc cược những vàng bạc kia, mặc dù giá trị kinh người, nhưng còn có thể bỏ ra, mà Bảo khí hạ phẩm Tam Nguyên Kiếm trong tay hắn, mới là quý giá nhất.
Thân là sư đệ của Phiền Sở Ngọc, Tào La rất rõ ràng lúc trước Phiền Sở Ngọc bỏ ra bao nhiêu đánh đổi, mới lấy được Tam Nguyên Kiếm.
Bạc có thể kiếm được, nhưng mà có bạc, chưa hẳn có thể mua được Bảo khí.
Có điều, áp lực cũng là động lực.
Quay người lại, khí thế trên người Tào La lập tức bão táp, Tam Nguyên Kiếm trong tay giương lên, nhìn Diệp Chân bày ra tư thế mời nói:
- Đến đây đi, Diệp Chân!
Ý nghĩ của Tào La rất đơn giản, là để Diệp Chân xuất thủ trước.
Hắn là Dẫn Linh cảnh, khiêu chiến Chân Nguyên cảnh Diệp Chân vốn là chuyện xấu hổ chết người ta rồi, còn giành công kích trước, loại sự tình này, Tào La thật đúng là không làm được.
Diệp Chân nhẹ gật đầu, Thiên Tinh Kiếm chỉ về phía Tào La, chậm rãi đâm xuống, Chân Nguyên thuần thanh sắc bắt đầu phun ra nuốt vào ánh sáng ở trên Thiên Tinh Kiếm, là thức mở đầu của Hàn Viên Phá Tuyết.
Thấy Diệp Chân dùng thức mở đầu, không có công tới, Tào La cũng không gấp, kiếm thức giương lên, chờ Diệp Chân công kích, loại chuyện đoạt công trước này, da mặt của hắn còn không chịu nổi.
Thức mở đầu của hai người tương đối, đại chiến kịch liệt mà rất nhiều đệ tử chờ mong không có lập tức trình diễn, để tình hình trở nên quỷ dị.
Nhưng mà, loại trạng thái quỷ dị này chỉ giằng co mấy hơi, sắc mặt của Tào La biến đổi, nhịn không được thúc giục nói:
- Diệp sư đệ, mời!
Diệp Chân phảng phất như không có nghe được tiếng thúc giục của Tào La, khí định thần nhàn đứng ở nơi đó như trước. Con mắt híp nửa, thức mở đầu Hàn Viên Phá Tuyết không thay đổi chút nào.
Kiếm thức không thay đổi, nhưng Chân Nguyên của Diệp Chân, lại tiến hành động tác kịch liệt nhất.
Dưới thần niệm thôi động, Chân Nguyên ở trong đan điền của Diệp Chân không ngừng tuôn về phía Thiên Tinh Kiếm.
Thiên Tinh Kiếm chỉ xuống đất, phảng phất như thừa nhận sức nặng không thể thừa nhận, phát ra âm thanh xì xì chói tai, mũi kiếm, thân kiếm cũng bắt đầu uốn lượn, hình như có một ngọn núi lớn đặt ở bên trên.
Diệp Chân híp mắt, lúc này hoàn toàn là một tình cảnh khác.
Mùa đông khắc nghiệt, tuyết lớn đầy trời. Một cành hàn viên kiêu ngạo ở trong gió tuyết, nhưng mà, tuyết đọng rơi ở trên cành càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nặng, muốn ép gãy cành cây.
Trọng lượng khó có thể chịu đựng, để cành hàn viên này phát ra tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt, hàn viên màu đỏ, đang không cam lòng run rẩy.
Giờ phút này, kiếm trong tay Diệp Chân phảng phất như cành hàn viên bị tuyết đọng đè nặng, uốn lên, gấp khúc, đợi thời điểm phá tuyết mà ra.