Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 100: Ngươi Muốn Chiến, Vậy Chiến!
- Đại sư huynh, ngươi tìm chúng ta?
Dưới Linh Kiếm Phong, Tào La cùng Chu Chí An vừa mới đến nhìn thấy Phiền Sở Ngọc tóc tai rối bù, không hề còn vẻ tiêu sái như ngày xưa, gương mặt buồn bực.
- Đi, đều đi khiêu chiến Diệp Chân.
Phiền Sở Ngọc xanh mặt nói.
Khuôn mặt của Tào La cùng Chu Chí An như trái khổ qua.
- Đại sư huynh, chúng ta cũng muốn khiêu chiến Diệp Chân, thế nhưng từ ngày đó Diệp Chân bị Thải Y Tiên Tử mang đi, liền không lộ diện, qua chúng ta muốn khiêu chiến, cũng không có cách nào hết. Đúng rồi, Đại sư huynh, ngươi biết Diệp Chân ở đâu không?
Không đề cập tới chuyện này thì thôi, nói tới cái này, khuôn mặt tuấn tú của Phiền Sở Ngọc lập tức trở nên tái nhợt.
- Diệp Chân ở... Tiên Nữ Phong!
- Tiên Nữ Phong?
Tào La cùng Chu Chí An ngây người, Chu Chí An lại hơi ngu ngốc, nói nhiều một câu.
- Đại sư huynh, ngươi không phải nói, Diệp Chân biến mất mười ngày này, vẫn luôn ở trên Tiên Nữ Phong? Như vậy...
- Ngươi không nói lời nào sẽ chết sao!
Tào La nhìn Chu Chí An gầm lên.
- Đại sư huynh, Diệp Chân ở trên Tiên Nữ Phong không ra, chúng ta cũng không cách nào khiêu chiến đâu.
Nhìn thấy hai vị sư huynh đệ chiếu cố tâm tình của mình, ngay cả lời cũng không dám nói nhiều, Phiền Sở Ngọc cực kỳ bực bội, Diệp Chân ở Tiên Nữ Phong mười ngày, chuyện này truyền đi, mặt mũi của hắn để ở nơi nào được chứ.
Trong tông môn người nào không biết Phiền Sở Ngọc hắn đang theo đuổi Thải Y Tiên Tử, còn là loại theo đuổi điên cuồng kia, bây giờ, lại bị Diệp Chân nhanh chân đến trước.
- Dùng cái này, ta không tin Diệp Chân không ra!
- Khoách Âm Phù?
Nhìn thấy Phiền Sở Ngọc đưa tới một ngọc phù, con mắt của Tào La có chút đăm đăm.
- Đúng, dùng Khoách Âm Phù gọi! Dùng Khoách Âm Phù này hô, trên trăm ngọn núi ở phụ cận đều có thể nghe được, ta cũng không tin, Diệp Chân hắn có thể giả câm vờ điếc không ra.
- Đúng rồi, mắng hung ác một chút, cái gì rùa đen rút đầu, người nhu nhược,… tất cả đều mắng ra! Một lần không được, liền mắng mười lần trăm lượt cho ta. Ta cũng không tin thằng ranh con Diệp Chân này không ra Tiên Nữ Phong!
Khuôn mặt của Phiền Sở Ngọc âm tàn!
- Ây...
Tào La có chút chật vật nuốt nước bọt, phương pháp kia, thật sự là có chút vô sỉ.
- Như thế nào?
Ánh mắt của Phiền Sở Ngọc như đao phong nhìn Tào La.
Bị ánh mắt của Phiền Sở Ngọc nhìn, Tào La sắp khóc.
- Đại sư huynh, lần trước ta đuổi theo Diệp Chân khiêu chiến. Bị Thải Y Tiên Tử mắng một câu “vô sỉ”, đến bây giờ ở trong các sư huynh đệ cũng không ngốc đầu lên được, nói ta chỉ biết khi dễ nhỏ yếu.
- Khi dễ nhỏ yếu, Diệp Chân là vị trí thứ mười trên Thiên Bảng, thứ tự cao hơn ngươi, sao lại thành khi dễ nhỏ yếu!
- Nhưng... Nhưng tu vi của Diệp Chân chỉ có Chân Nguyên tứ trọng. Ta đã là Dẫn Linh cảnh sơ kỳ...
Thấy nộ khí trên mặt Phiền Sở Ngọc càng ngày càng đậm, Tào La gấp lên.