Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 98: Khống Linh Quyết
Trong phòng khách của Tiên Nữ Phong.
Diệp Chân vuốt vuốt chiếc nhẫn lấy được từ cấm địa tông môn, gương mặt chờ mong, này sẽ là bảo bối gì đây?
Loại Bảo khí đặc thù?
Hay là Không Gian giới chỉ không gian cực lớn trong truyền thuyết?
Mặc kệ như thế nào, bảo bối tìm được ở trong cấm địa tông môn, sẽ không đơn giản chút nào.
Lòng tràn đầy chờ mong, Diệp Chân thận trọng thôi động một tia Chân Nguyên, chậm rãi đưa vào trong giới chỉ, vô luận là cái gì, sau khi đưa vào Chân Nguyên, sẽ hiện ra chân diện mục.
Chân Nguyên vừa tràn vào, trong đầu Diệp Chân hiện ra một không gian cực lớn.
Không Gian giới chỉ?
Trong nháy mắt tiếp theo, Diệp Chân liền bị bảo bối cất giữ trong không gian hù sợ.
Đầu tiên đập vào mắt, là từng xấp kim phiếu.
Mỗi tấm mệnh giá một trăm lượng, Diệp Chân thô sơ giản lược đếm một chút, ít nhất có mấy ngàn tấm, từ bốn ngàn tấm để tính, đó cũng là hơn bốn mươi vạn lượng hoàng kim.
Cự phú, đây tuyệt đối là tiết tấu để Diệp Chân một đêm chợt giàu.
Bên cạnh kim phiếu, là một cái rương lớn cao gần thước, trong rương, chỉnh tề chồng chất từng viên tinh thạch màu xanh nhạt lớn chừng nửa bàn tay, tản ra linh khí như có như không.
- Linh Tinh!
Nếu không phải Diệp Chân tự chủ đủ mạnh, nhìn thấy Linh Tinh, cơ hồ sẽ kinh hô thành tiếng.
Chưa ăn qua thịt heo, cũng đã thấy qua heo chạy rồi chứ.
Linh Tinh cực kỳ trân quý, Diệp Chân đã nhiều lần nghe các sư huynh đệ đề cập qua, là bảo bối thiết yếu để cường giả sau Dẫn Linh cảnh tăng tu vi, giá trị mỗi một viên đều cực kỳ trân quý.
Khi còn bé, Diệp Chân nghe qua một truyền thuyết, có một đứa trẻ chăn trâu, ở trong núi nhặt được ba tảng đá linh quang bắn ra bốn phía, bán được mấy vạn lượng bạc.
Tảng đá linh quang bắn ra bốn phía kia, là Linh Tinh.
Trong từng quận thành, đều có rất nhiều cửa hàng thu mua Linh Tinh, giá thu mua là ngàn lượng hoàng kim một viên. Nhưng mà, một viên Linh Tinh hạ phẩm ngươi có thể bán một ngàn lượng hoàng kim. Nhưng ngươi cầm một ngàn lượng hoàng kim, chưa hẳn có thể mua được một viên Linh Tinh hạ phẩm.
Đây là giá thị trường.
Một rương Linh Tinh hạ phẩm lớn như vậy, Diệp Chân đoán chừng ít nhất có hai trăm viên, lại là hơn mấy chục vạn lượng hoàng kim, có điều, giá trị của Linh Tinh, lại không phải hoàng kim có thể so sánh.
Trừ cái đó ra, còn có mười một bình đan dược để Diệp Chân cực kỳ động tâm, số lượng nhiều nhất, là quần áo hằng ngày, trừ cái đó ra, hấp dẫn ánh mắt Diệp Chân nhất, là hai quyển sách ở trong góc.
Trang sách màu nâu đen, vừa nhìn liền biết là trải qua xử lý đặc thù, có thể bảo tồn bí tịch thời gian dài.
- Bí tịch? Còn hai quyển!
Dưới kinh hỉ, ý niệm trong đầu Diệp Chân khẽ động, định lấy ra hai quyển bí tịch nhìn cho thỏa chí, xem đến cùng là bí tịch gì.
Ngay thời điểm Diệp Chân thôi động Chân Nguyên bao phủ lại hai quyển bí tịch kia, toàn bộ không gian chứa đựng, giống như tường đậu hũ bị đâm thủng, bắt đầu rạn nứt, sụp đổ từng tấc từng tấc!
Ầm!
Không gian trước mặt Diệp Chân phảng phất như mở một cái khe hở, vật phẩm giống như núi từ trong khe hở không gian tuôn ra, gần như sắp chôn cả người Diệp Chân lại.
Khụ khụ khụ khục!
Tro bụi bay lên đầy trời, Diệp Chân ho kịch liệt.