Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 91: Bắt Đầu Vượt Ải
- Đã đến giờ, Ngư Long Cửu Biến sắp mở ra, người muốn vượt ải, mau tới nhận lấy ngọc bài, theo trình tự tiến vào!
Trưởng lão thủ quan ở Ngư Long đạo nói lớn, Chu Chí Nguyên nhìn Diệp Chân hầm hừ.
- Diệp Chân, Ngư Long Cửu Biến đã mở, ngươi lên đi chứ...
- Yên tâm, không cần ngươi thúc!
Vừa đi, Diệp Chân vừa nhìn Kim Nguyên Bảo nháy mắt ra hiệu.
- Lão Kim, còn không mở sòng, ngươi ngu ngốc rồi sao!
Kim Nguyên Bảo có chút ngẩn ra, thấp giọng nói:
- Lão Diệp, ngươi rốt cuộc có nắm chắc hay không? Thiên Bảng này...
- Ta cũng không biết, đây là lần thứ nhất ta xông Ngư Long Cửu Biến, vẫn là câu nói kia, ta sẽ liều mạng!
- Lần thứ nhất xông Ngư Long Cửu Biến?
Kim Nguyên Bảo há to miệng, trên mặt hiện vẻ cười khổ cùng bất đắc dĩ.
Xông Ngư Long Cửu Biến cũng cần kỹ xảo, từng cửa ải huyễn hóa đều có đặc điểm riêng của mình, cần rất nhiều kỹ xảo, cho dù là thiên tài Nhâm Tây Hoa, cũng sau mấy lần thất bại tích lũy kỹ xảo, mới thành công xông đến cửa thứ sáu.
- Ha ha ha ha....
- Gặp qua ngu bức, nhưng chưa thấy qua ngươi ngu như vậy.
Nghe thế, Chu Chí Nguyên nhếch miệng cười ha hả.
Diệp Chân bất động, yên lặng chờ Chu Chí Nguyên cười xong, mới nói:
- Chu Chí Nguyên, có dám cá cược với ta không!
Diệp Chân đã quyết định, muốn chơi, liền chơi lớn một chút.
Áp lực càng lớn, động lực càng lớn.
Nếu thành công, vậy có thể hố Chu Chí Nguyên ác hơn một chút.
- Hừ, có gì không dám, nói, đánh cược cái gì?
- Cược tài sản của chúng ta, nếu ta sát nhập Thiên Bảng, toàn bộ tài sản của ngươi thuộc về ta, nếu ta không cách nào sát nhập Thiên Bảng, tài sản của ta, toàn bộ thuộc về ngươi, có dám hay không?
Con mắt của Diệp Chân tỏa sáng nhìn Chu Chí Nguyên nói.
- Hừ, có gì không dám, đánh bạc! Hắc, có người tặng bạc, sao lại ngại nhiều.
Nói đến đây, ánh mắt của Chu Chí Nguyên xoay động, lại nói:
- Có điều, làm sao ta biết ngươi có bao nhiêu tài sản, có tương đương ta hay không? Nếu tài sản của ngươi chỉ có mấy vạn lượng thậm chí mấy ngàn lượng, chẳng phải ta thua thiệt lớn sao?
Diệp Chân cười, hắn chờ chính là câu này, không nghĩ tới Chu Chí Nguyên lại đưa tới cửa.
- Trò cười, ta còn sợ tài sản của ngươi quá ít, để cho ta thua thiệt!
- Nói đùa gì vậy? Chỉ bằng ngươi, tài sản còn có thể nhiều hơn ta...
Ba!
Một chồng ngân phiếu dày đặc bị Diệp Chân đặt ở trước mặt Kim Nguyên Bảo.
- Mười hai vạn lượng bạc, ta đặt ở nơi này trước!
Chu Chí Nguyên trừng mắt, lập tức cà lăm.
- Mười hai vạn lượng...
Thân là đệ tử nội môn, Chu Chí Nguyên tiêu hao hết bạc, ngược lại có thể lấy ra mười hai vạn lượng, nhưng bình thường, tất cả tài sản của Chu Chí Nguyên đều vùi vào tu luyện, bạc ở trong tay cũng chỉ sáu bảy vạn.
Hắn căn bản không thể tưởng được, Diệp Chân vừa mới trở thành đệ tử nội môn không bao lâu, lại có tài sản phong phú như thế.
- Thế nào, chút tiền ấy cũng không bỏ ra nổi?
Mười hai vạn lượng bạc này của Diệp Chân, có gia tộc cho, có lấy được từ chỗ Quá Sơn Phong, còn có giết chết chuẩn chân truyền Kim Thái của Ly Thủy Tông lấy được. Kỳ thật Diệp Chân cũng muốn chuyển hóa chúng thành tu vi, chỉ là một mực không có thời gian.